Hạ Kim thót tim, không biết tiểu ngốc tử này mắc bệnh kín gì hay là nàng mới nuôi người ta có một ngày mà đã làm người ta "ngỏm" rồi?
Trong lúc nàng đang hốt hoảng, một tiếng "ọc ọc" bỗng nhiên vang lên rõ mồn một. Lý Hoài Thư khẽ động ngón tay, xoay người nằm nghiêng, cuộn mình trên giường, cả người toát lên vẻ tủi thân không nói nên lời.
Hóa ra là hắn đói bụng! Hạ Kim dở khóc dở cười, lập tức chạy ra vườn hái hai cây cải thìa rồi chui vào bếp.
Mùi thơm tỏa ra khắp nhà, kéo người đang nằm trên giường bật dậy, rồi xỏ giày chạy xuống bếp. Hắn ngồi xổm bên cạnh bếp lò, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng đầy ngưỡng mộ, cứ như thể việc nàng biết nấu cơm là một việc gì đó ghê gớm lắm vậy.
Chỉ một lát sau, hai bát mì nước trong nấu cải thìa nóng hổi đã được bưng lên bàn. Hạ Kim, người đã sớm ngán tận cổ món mì suông này, thật sự không hiểu tiểu ngốc tử đang vui vẻ vì cái gì.
Nhưng nàng ngẫm lại thì thấy với một người mà mục tiêu sống chỉ dừng lại ở việc ăn no mặc ấm như hắn thì quả thật cũng khá dễ nuôi.
Nàng cứ tưởng trong tủ có mì, ngoài vườn có rau thì dù hắn có ngốc đến đâu, lúc đói cũng biết tự tìm cái ăn. Ai ngờ đâu Hạ Kim lại vớ phải một tên ngốc dù có đói đến meo mốc cũng chẳng biết đường đi kiếm gì ăn.
Lý Hoài Thư ăn sạch sành sanh cả mì lẫn nước như thể không biết no là gì, hắn ăn xong lại giương đôi mắt tràn ngập mong chờ nhìn nàng. Nếu không phải nàng tận mắt thấy hắn vừa chén sạch một bát mì to tướng, chắc nàng còn tưởng hắn đã bị bỏ đói rất lâu rồi.
Nàng mà để hắn ăn nữa thì hắn sẽ vỡ bụng mất. Hạ Kim vội vàng lùa nốt phần mì trong bát của mình rồi nghiêm giọng nói: "Không được ăn nữa."
Lý Hoài Thư nhanh tay chộp lấy bát đũa, rồi cười hề hề mang đi rửa. Mấy thứ bát đĩa đó chẳng đáng mấy đồng, có vỡ cũng chẳng sao nên Hạ Kim mặc kệ hắn.
Hạ Kim ăn xong chưa buồn ngủ, lại thấy trời còn sớm nên liền vào phòng chứa củi tìm mấy tấm ván gỗ dài mang ra sân, rồi cầm dụng cụ bắt đầu gõ gõ đập đập.
Mấy tấm ván này là do nàng mang từ trên núi về từ năm ngoái, cứ vứt xó mãi chưa dùng đến, hôm nay cuối cùng chúng cũng có đất dụng võ rồi.
Lý Hoài Thư rửa bát xong nghe thấy tiếng động liền tò mò chạy ra xem. Hắn vẩy vẩy nước trên tay, ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, chớp chớp mắt nhìn nàng làm việc.
Lúc nàng cưa gỗ khó tránh khỏi việc bụi bặm bay tứ tung, mạt cưa làm tiểu ngốc tử sặc ho sù sụ. Hắn vội vàng lùi ra xa một chút, nhíu mày, đưa tay dụi dụi mũi vẻ khó chịu.
Nhưng đôi mắt đen láy tròn xoe của hắn vẫn tràn ngập tò mò mà quan sát từng động tác của Hạ Kim. Ánh mắt tiểu ngốc tử lướt qua những vết rách trên áo nàng, rồi hắn nghiêng đầu thắc mắc.
Hạ Kim bị người khác nhìn chằm chằm lúc làm việc như vậy thì cũng chẳng thấy thoải mái gì, nàng cứ cảm thấy cả người không được tự nhiên. Hơn nữa, tiểu ngốc tử ngồi xổm mãi như thế không tê chân sao?
"Trong buồng có ghế nhỏ đấy."
Lời nói của Hạ Kim đối với tiểu ngốc tử còn linh nghiệm hơn cả thánh chỉ. Hắn chẳng thắc mắc nửa lời, lập tức chạy vào trong nhà bê cái ghế nhỏ ra.
Hắn nhẹ nhàng đặt ghế ngay sau lưng Hạ Kim, rồi lại... ngồi xổm xuống chỗ cũ.
Hạ Kim lùi lại một bước, suýt chút nữa đã vấp phải cái ghế ngã chổng vó lên trời. Nàng hơi cáu: "Ta bảo ngươi mang ghế ra là để cho ngươi ngồi, chứ không phải để sau lưng ngáng chân ta!"
Lý Hoài Thư nào hiểu nàng đang giận cái gì, hắn chỉ biết cái ghế đã làm nữ nhân trước mặt mình không vui. Cho nên hắn vội vàng ôm cái ghế vào lòng, rồi vừa đứng nép sang một bên vừa nhìn nàng với ánh mắt đáng thương vô cùng.
Hạ Kim nói mà hắn không hiểu nên nàng cũng chẳng muốn tốn công giải thích cho hắn nữa. Nàng tập trung làm cho xong việc, kẻo muộn quá lại ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng.
Nàng cưa xong mấy tấm ván theo kích thước là đã hoàn thành xong phần dát giường. Nàng lại tìm thêm hai khúc gỗ làm chân kê giường, thế là một chiếc giường đơn giản đã ra đời.
Hạ Kim không trông mong gì tiểu ngốc tử có thể giúp mình khiêng chiếc giường này vào nhà. Cho nên nàng tự mình vận chuyển từng bộ phận của cái giường vào buồng trong, ướm thử chiều dài thấy vừa khít, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút tự hào về tay nghề làm mộc của mình.
Sau khi phụ mẫu Hạ Kim mất, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều đổ lên đầu nàng. Điều duy nhất đáng an ủi là nàng chỉ có một mình, không phải chăm sóc người già đau ốm gì, nhưng đó cũng chính là điều bất hạnh lớn nhất của nàng - sự cô độc.
Từ việc lợp lại mái nhà đến đóng thêm đồ đạc, tất cả đều do Hạ Kim tự mày mò học hỏi. Thuê thợ hay mua đồ sẵn đều tốn kém, nên nàng làm riết rồi cũng dần thạo nghề.
Hạ Kim vừa quay đầu lại liền thấy Lý Hoài Thư đang khệ nệ ôm hai khúc gỗ kê giường, đi đứng loạng choạng như sắp ngã.
Hắn nhìn nàng cười ngây ngô nhưng nụ cười trên môi hắn còn chưa kịp nở hết thì thắt lưng hắn đã mềm nhũn, rồi cả người hắn lảo đảo chực ngã. May mà Hạ Kim nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn nên hắn mới không bị nhã đo ván xuống sàn.
Nàng định mắng hắn nhưng lại đành nuốt ngược vào trong vì nếu nàng nói giảng đạo lý với một tên ngốc thì nàng cũng chẳng khác gì kẻ dở hơi.