Phu Lang Ngốc

Chương 6

Trước Sau

break

Nàng tính toán ngày mai nàng sẽ về sớm, rồi dùng số gỗ thừa đợt nàng sửa nhà năm ngoái để đóng tạm một cái giường nữa, còn đêm nay nàng đành ngủ dưới đất một hôm vậy.

Hạ Kim dọn dẹp xong xuôi, đi ra ngoài thì thấy tiểu ngốc tử vẫn ngồi im trên ghế nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong chậu nước mà ngẩn ngơ.

"Không biết rửa mặt à?" Hạ Kim nhướng mày. Nàng sợ lãng phí thời gian nghỉ ngơi của mình nên liền nhúng khăn vắt khô rồi lau mặt qua loa cho hắn.

Tiểu ngốc tử cũng không giãy giụa, hắn đặt hai tay trên đầu gối ngoan ngoãn ngửa mặt lên và nhắm mắt lại hưởng thụ sự phục vụ của nàng, miệng hắn còn phát ra tiếng ư ử thoải mái.

Nhưng khi nàng lau đến cổ Lý Hoài Thư, hắn như bị kích động, bất ngờ cắn mạnh vào cổ tay Hạ Kim khiến nàng đau điếng người.

"Làm gì vậy?" Hạ Kim bị hắn cắn đau nên cũng nổi cáu, nàng ném phịch chiếc khăn vào chậu nước làm nước bắn tung tóe lên mặt Lý Hoài Thư.

Hắn hoảng sợ lùi lại, ngã lăn khỏi ghế, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn nàng. Một lúc sau hắn mới tự bò dậy quỳ xuống đất, hai tay vốc nước vỗ vỗ lên mặt, dáng vẻ như muốn lấy lòng nàng.

Cơn giận của Hạ Kim tan biến ngay lập tức. Nàng kéo hắn đứng dậy, bóp nhẹ cằm hắn, rồi dùng ngón cái vạch môi hắn ra xem thì liền nhìn thấy hai chiếc răng nanh nhọn hoắt.

Hèn gì mà đau thế, hóa ra là do hai cái này. Hạ Kim buông tay, rồi ném cho hắn một bộ y phục: "Vào trong thay đồ đi, chắc ngươi biết thay y phục mà đúng không?"

Trong lúc hắn thay đồ, Hạ Kim cũng tranh thủ dội nước rửa chân. Lúc nàng vào phòng, Lý Hoài Thư đã thay y phục xong, đang tò mò cúi xuống ngửi ngửi vạt áo như một chú cún con.

Bộ đồ này Hạ Kim mặc hồi mới trưởng thành, không ngờ tiểu ngốc tử mặc vào vẫn hơi rộng. Người này gầy quá, nói hắn da bọc xương cũng chẳng ngoa.

"Đừng ngửi nữa, giặt sạch rồi mới cho mặc đấy." Hạ Kim chỉ vào chiếc giường đã được trải sẵn, "Từ nay về sau ngươi ngủ ở đây."

Lý Hoài Thư rón rén ngồi xuống mép giường, len lén quan sát sắc mặt nữ nhân kia. Hắn thấy nàng không có vẻ gì tức giận thì mới dám đá giày ra, rồi nhào lên giường.

Lớp chăn mềm mại cọ vào má hắn khiến hắn nheo mắt lại thích thú. Hắn chưa kịp vui vẻ được bao lâu thì tiếng ngáy nhỏ đều đều đã vang lên.

Hạ Kim nằm dưới đất cứng đau cả người, lại bị giằng co cả đêm nên ngủ chẳng được bao nhiêu, vừa chợp mắt một lát đã phải dậy.

Người trên giường vẫn đang ngủ say sưa. Hạ Kim rón rén đi lại nhẹ nhàng, thu dọn đồ đạc, rồi khoác túi vải lên vai. Nàng do dự một lát mới móc ra hai văn tiền đặt ở đầu giường.

Trong nhà chẳng còn gì ăn, nàng định bụng để số bạc đó lại cho tiểu ngốc tử để khi hắn dậy thì tự đi mua cái gì đó lót dạ. Chứ nàng chẳng trông mong gì đến chuyện hắn biết nhóm lửa nấu cơm, không chừng hắn còn đốt trụi luôn căn nhà của nàng mất.

Cả ngày Hạ Kim làm việc ở bến tàu cứ thấp thỏm không yên, trong lòng nàng nhớ thương người ở nhà nên không ở lại ăn cơm tối mà xong việc là chạy vội về ngay.

Chuyện tối qua đã biến Hạ Kim thành tâm điểm bàn tán của cả thôn. Ánh mắt mọi người nhìn nàng cũng khác hẳn, dáng vẻ của họ khi nhìn nàng cứ như đang nhìn kẻ ngu ngốc coi bạc như rác vậy.

Khi nàng về đến nhà, trong sân tối om không một ánh đèn. Một dự cảm chẳng lành liền dâng lên trong lòng Hạ Kim. Nàng vừa đẩy cửa vào, việc đầu tiên nàng làm là chạy ra xem từ đường. Khi nàng thấy ổ khóa từ đường vẫn còn nguyên vẹn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lúc này nàng mới nhớ ra còn một người nữa… hắn đâu rồi?

Nàng thắp nến đi vào buồng trong thì thấy Lý Hoài Thư đang nằm im lìm dưới lớp chăn. Hắn nằm bất động, hơi thở mong manh yếu ớt, ánh mắt lúc hắn nhìn nàng cũng ảm đạm, vô hồn.

Lời tác giả muốn nói:

Tiểu ngốc tử: (Vô lực) (Thoi thóp) (Tê liệt ngã xuống)

Hạ Kim: Mới có một ngày thôi mà, không lẽ nuôi chết người ta rồi hả trời!!!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc