Hạ Kim vốn không ưa kiểu nam nhân chanh chua như vậy. Trong mắt nàng, Vương Hữu chẳng khác gì con gà nhát gan, chỉ biết gáy to để tự trấn an mình.
"Nhi tử các người chạy đến nhà ta, ta đưa về trả đây."
"Ngươi nói hắn là con ai!" Vương Hữu chỉ thẳng vào mặt nàng mắng, "Đó là con của tên nam kỹ đê tiện kia!"
"Mặc kệ là con ai, ta chỉ biết là người của nhà Lý gia các người." Hạ Kim nhíu mày càng sâu. Nàng đưa tay ra sau định kéo Lý Hoài Thư lên nhưng lại quờ vào khoảng không.
Thì ra ngay lúc Vương Hữu mở cửa, tiểu ngốc tử đã ôm đầu trốn tiệt sau chiếc xe đẩy. Khi Vương Hữu vừa cất tiếng, hắn liền bịt chặt tai lại dường như không muốn nghe dù chỉ một chữ.
"Ái chà." Vương Hữu đánh giá Hạ Kim một lượt rồi nhìn chằm chằm vào xe khoai lang, cười mỉa mai, "Nghe nói hôm qua ngươi vì tên ngốc này mà ra mặt, còn tuyên bố muốn cưới hắn. Giờ người ta mang cả xe khoai lang đến làm của hồi môn rồi đấy. Bà con nhìn xem, thế này mà gọi là ngốc à?"
Hạ Kim không muốn đôi co với Vương Hữu nhưng từng câu từng chữ châm chọc của ông ta cứ đâm vào tai nàng khiến nàng nhức nhối. "Bảo bà Lý ra đây, ngươi là phận nam nhân mà cứ nhai đi nhai lại chuyện thiên hạ thế à?"
"Lý Kỳ, bà ra đây cho ta! Làm con rùa rụt đầu có gì hay chứ, lúc sướng sao không nghĩ đến ngày hôm nay?" Vương Hữu lôi tuột Lý Kỳ đang trốn sau cánh cửa ra ngoài, "Bà nói với mọi người xem, ta có được phép nói hay không? Ta theo bà hơn nửa đời người, kết quả bà lại mang về một đứa con hoang ngốc nghếch, bắt ta nuôi ăn nuôi mặc, quỷ mới biết nó có lây bệnh gì từ thằng cha lẳng lơ của nó không. Cũng chỉ có bà không chê bẩn, chứ ai mà nuốt trôi được. Hôm nay người làm còn nói với ta là đã thấy tên ngốc này trộm khoai ngoài ruộng, biết thế ta đã đánh chết nó cho rồi."
Lời lẽ của ông ta càng lúc càng khó nghe. Hạ Kim biết oán hận trong lòng Vương Hữu đang chất chồng như núi nhưng ông ta không làm gì được thê chủ của mình nên mới trút hết lên đầu Lý Hoài Thư ngây dại.
"Không quản được nữ nhân của mình, chỉ giỏi bắt nạt một tên ngốc chẳng biết gì." Hạ Kim lạnh lùng nói, "Ta, Hạ Kim, nói được làm được."
Bây giờ nàng có tranh cãi với đối phương thêm cũng vô ích. Hạ Kim đành xách Lý Hoài Thư đang co rúm như gà con đặt lên đống khoai lang, rồi kéo xe quay đầu bỏ đi thẳng, không thèm ngoái lại.
Tiếng chửi rủa vẫn văng vẳng phía sau lưng Hạ Kim nhưng nàng không còn nghe rõ nữa, chỉ nghe thấy tiếng thút thít của nam nhân đang ngồi sau xe.
Nàng thầm nghĩ xem ra hắn cũng không phải là ngốc đến mức không biết gì.
Khi hai người đã đi xa cách nhà Lý gia một đoạn, cảm xúc của Lý Hoài Thư mới dần ổn định lại. Hắn lẳng lặng lau nước mắt, tay áo bẩn thỉu cứ thế quệt lung tung lên mặt.
Lúc bọn họ về đến nhà Hạ Kim thì cũng đã hơn nửa đêm, bầu trời đen kịt như bị hắt mực tàu lên.
Hạ Kim vừa châm nến lên, căn phòng liền bừng sáng. Nàng quay đầu lại thì thấy Lý Hoài Thư vẫn đang ngập ngừng đứng ngoài cửa, không dám bước vào.
Mồ hôi trên người nàng đã khô từ lâu, bản thân nàng ở bẩn một chút cũng không sao nhưng toàn thân tiểu ngốc tử kia đều đã lấm lem toàn bùn đất, không lau rửa thì không được.
Nàng bảo hắn ngồi lên chiếc ghế nhỏ, rồi múc nước trong lu ra chậu. Trời mùa hè nóng nực nên nàng cũng chẳng cần đun nước nóng làm gì cho tốn củi.
Hạ Kim đặt chậu nước trước mặt hắn rồi nói: "Muộn rồi, lau qua loa người rồi đi ngủ."
Nàng nói xong liền vào trong nhà dọn dẹp giường chiếu, thay bộ chăn ga mới. Tuy đầu óc Lý Hoài Thư có vấn đề nhưng dù sao nam nữ thụ thụ bất tương thân, những thứ cần giữ ý thì nàng vẫn phải giữ.