Phu Lang Ngốc

Chương 4

Trước Sau

break

Vì Hạ Kim ở lại bến tàu ăn chực cơm chiều nên lúc nàng về đến nhà, trời đã tối đen như mực, đưa tay ra cũng không thấy năm ngón. Nàng lê bước chân mệt nhọc đẩy cánh cổng tre ra rồi bước vào sân.

Một tiếng nức nở khe khẽ truyền đến khiến Hạ Kim giật thót, lông tơ nàng dựng đứng cả lên. Nàng lập tức cảnh giác, bước nhanh vào nhà châm lửa đốt nến.

Một tay nàng cầm giá nến, tay kia nàng nắm một chiếc gậy gỗ giấu sau lưng, Hạ Kim rón rén đi ra sân tìm đến nơi phát ra tiếng động. Nàng cũng muốn xem kẻ nào to gan dám đến cửa nhà nàng mà khóc tang giữa đêm hôm thế này. Nếu là đám lưu manh hôm qua tìm tới trả thù thì cứ cho họ ăn một gậy trước rồi tính sau.

Khi nàng bước ra sân, nàng liền nhìn thấy một bóng đen đang cuộn tròn bên cạnh chiếc xe đẩy tay. Ánh nến chiếu tới chỗ bóng đen ấy khiến cái bóng đó ngẩng đầu lên. Khuôn mặt lấm lem bùn đất đẫm nước mắt của đối phương bỗng chốc nở nụ cười ngây ngô khi nhìn thấy nàng.

Hạ Kim từng nghe người trong thôn bàn tán về việc nhà Lý gia mang về một đứa con ngốc tên là Lý Hoài Thư. Cái tên nghe thì văn vẻ nhưng ai ngờ đâu lại là con của một nam kỹ.

Chuyện bà Lý trăng hoa bên ngoài cũng chẳng phải là chuyện mới ngày một ngày hai, nhưng không ai ngờ được bà ta lại làm người ta to bụng. Tên nam kỹ kia cũng bạc mệnh, sinh con xong thì mất mạng luôn.

"Sao ngươi lại ở đây?" Hạ Kim chú ý tới chiếc xe đẩy chất đầy khoai lang đỏ bên cạnh hắn, nàng nhìn kỹ mới phát hiện là số khoai đó hình như là mới chỉ được đào từ dưới đất lên không lâu, bởi vì trên mấy củ khoai vẫn còn dính đầy bùn đất ướt mềm.

"Gả... nàng." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Hoài Thư đỏ bừng vì kích động. Hắn vừa chỉ vào đống khoai lang trên xe, vừa nhe hàm răng trắng tinh cười nói: "Ăn, cho nàng."

Lúc này Hạ Kim mới để ý kẽ móng tay nào của Lý Hoài Thư cũng dính đầy bùn đất đen kịt. Chẳng lẽ hắn đã tự tay đào từng củ khoai đến khi được một đống khoai này à?

Cả thôn đều biết hắn là kẻ ngốc, vậy mà giờ đây hắn lại đẩy một xe khoai lang đỏ đến trước cửa nhà nàng rồi nói muốn gả cho nàng.

Hạ Kim cảm thấy chắc mình mệt quá nên sinh ra ảo giác rồi. Câu nói hôm trước mà nàng nói lúc giải vây cho hắn chỉ là lời nói lúc tức giận thôi, làm sao có thể coi là thật được.

Nhưng khi nàng nhìn vào ánh mắt đầy mong chờ của Lý Hoài Thư, nàng đột nhiên lại không nỡ nói ra lời từ chối phũ phàng. Cho nên Hạ Kim đành cắn răng, kéo chiếc xe đẩy đi.

Tiểu ngốc tử chẳng hiểu nàng định làm gì, hắn cứ tưởng Hạ Kim đã nhận lễ vật nên vui vẻ chạy ra phía sau giúp nàng đẩy xe.

Đường đi tối om, cả hai người chẳng ai nhìn rõ lối đi. Đến khi tiểu ngốc tử ngẩng đầu lên thấy cổng nhà Lý gia quen thuộc, đôi gò má đang hồng hào của hắn bỗng chốc trắng bệch.

Hắn vội vàng lùi lại, muốn kéo Hạ Kim rời đi, ngay cả xe khoai lang đỏ cũng không cần nữa. Nhưng sức lực của hắn làm sao so được với nữ nhân lao động chân tay quanh năm như nàng. Hắn kéo nàng đi mãi không được, sốt ruột đến mức nước mắt trào ra.

"Người xấu... người xấu."

Hạ Kim gõ cửa vài lần nhưng bên trong không có động tĩnh gì. Lý Hoài Thư thì cứ lôi kéo nàng không buông khiến nàng bắt đầu mất kiên nhẫn. Nàng trừng mắt nhìn hắn một cái với hy vọng hắn có thể yên phận chút.

Nàng vốn chẳng trông mong gì vào việc có thể dọa nạt được một người thiểu năng chẳng hiểu gì nhưng nào ngờ khi Lý Hoài Thư nhìn thấy nàng trừng mắt với mình thì lại im bặt ngay tức khắc. Hắn sợ hãi rụt tay về, vẻ hoảng sợ hiện rõ mồn một trên mặt hắn.

Cánh cửa được mở ra, người xuất hiện không phải là Lý mẫu mà là phu lang bà ta - Vương Hữu. Ông ta khoanh tay trước ngực, nhìn Hạ Kim với ánh mắt khinh thường, vừa mở miệng đã ra vẻ chanh chua đanh đá như sợ hàng xóm láng giềng không nghe thấy: "Đêm hôm khuya khoắt còn để cho người ta ngủ không hả?"

Quả nhiên, ông ta vừa to tiếng thì mấy nhà hàng xóm xung quanh cũng đã lục đục mở cửa ra hóng chuyện, xem nhà Lý gia lại có trò cười gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc