Phu Lang Ngốc

Chương 3

Trước Sau

break

Ngày mai Hạ Kim còn phải đi bến tàu làm công nên nàng không muốn lãng phí thời gian, nàng còn phải tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi, nghĩ vậy nên nàng bèn quay đầu rảo bước đi nhanh hơn.

Nàng đã đến tuổi thành hôn, cũng từng có bà mối tới cửa làm mai cho nàng nhưng đa số đều bị từ chối khéo vì Hạ Kim không có nguồn thu nhập ổn định.

Dung mạo đâu thể mài ra ăn, trong lòng đám nam nhân kia tính toán rõ ràng lắm, bọn họ phải tìm nữ nhân nào đáng giá để họ có thể dựa dẫm cả đời.

Cho nên một kẻ làm ăn thất thường, nay đây mai đó như Hạ Kim không phải là người thích hợp.

Nàng không thành hôn ngược lại càng nhẹ gánh, chỉ cần một người ăn no là được chứ không cần phải lo cho cả nhà.

Hạ Kim về đến nhà thì mở khóa cửa. Khoảng sân nhỏ được nàng tự tay rào bằng tre để trồng cải thìa, nhưng hàng rào thấp bé này chẳng ngăn nổi đám thú nhỏ trên núi nên nàng cứ lơ là một chút là chúng sẽ chạy vào phá nát vườn rau.

Trong nhà có một gian phòng riêng biệt luôn được khóa kỹ bằng ổ khóa lớn. Hạ Kim rút nén hương đặt trên ghế dài, rồi tìm chìa khóa mở cửa phòng.

Đập vào mắt nàng là một bàn đầy rau củ quả cùng hai tấm bài vị phía trên bàn. Hạ Kim quy củ quỳ xuống, thắp một nén nhang.

Nàng khẽ nói: "Cha, nương, nữ nhi đã về."

Mười năm trước xảy ra lũ lụt, cả thôn đều đi tham gia đắp đê chống lũ, nào ngờ đê vỡ, phụ mẫu Hạ Kim cũng vĩnh viễn không quay trở về nữa.

Để lại Hạ Kim khi ấy tuổi còn nhỏ, cứ thế mà ở lại nhà cũ của phụ mẫu để lại mà sống một mình đến tận bây giờ.

Hiện tại Hạ Kim nhớ lại chuyện cũ thì cũng không khóc sướt mướt hệt như một đứa trẻ giống trước đây nữa. Nàng khóa kỹ từ đường, rồi đi chuẩn bị cơm chiều như bình thường.

Khi mặt trời còn chưa ló dạng, Hạ Kim đã tỉnh giấc. Nghe tiếng gà gáy vang vọng trong thôn mà bắt đầu một ngày mới.

Nàng sờ mười văn tiền trong túi, giấu tám văn xuống dưới đế giày rồi nhét giày xuống gầm giường, đảm bảo khó bị phát hiện rồi mới ra cửa.

Hai văn tiền nàng mang theo chính là bạc dùng để ăn cơm trong một ngày của nàng. Nàng có chút ảo não vì hôm qua nàng đã quên hỏi xem chỗ làm có bao ăn không, nếu có thì nàng lại tiết kiệm được thêm một khoản.

Lúc nàng đi bộ từ trong thôn đến bến tàu thì mặt trời cũng vừa lên. Hạ Kim là người đến đầu tiên, nàng thấy chưa có ai liền ngồi xổm dưới bảng thông báo gặm bánh bao chay.

Công việc này rất tốn sức nên nàng nhất định phải ăn no, tránh đến lúc làm việc mà nàng không có tí sức nào thì lại bị người ta chê bai.

"Đến sớm thế?" Thạch tỷ ăn mặc y hệt hôm qua, điểm khác biệt duy nhất là chiếc khăn lông vắt trên vai nàng ấy và túi bánh bao nàng ấy đang xách trên tay.

Ánh mắt nàng ấy dừng lại trên chiếc bánh bao đang ăn dở của Hạ Kim, hào phóng nói: "Nếm thử hai cái bánh bao thịt đi này."

Một cái bánh bao chay ăn không đủ no nhưng cũng không đến nỗi làm nàng quá đói. Có điều bánh bao thịt kia chắc chắn là hấp dẫn hơn bánh bao chay của nàng nhiều. Hạ Kim không từ chối, nhận lấy bánh, rồi vừa ăn vừa đi theo sau Thạch tỷ.

"Ngươi có mang bát theo không?" Thạch tỷ thấy nàng ăn ngon lành nên cũng cầm một cái bánh bao lên cắn, "Chỗ chúng ta bao cơm, nhưng bát đũa thì phải tự túc."

"Lát nữa ta đi mua." Hạ Kim gật đầu.

Thạch tỷ nhìn nàng từ trên xuống dưới, rồi móc tay vào chỗ rách trên áo nàng: "Coi như số ngươi đỏ đấy, ta vừa vặn thừa ra một bộ bát đũa nên ngươi cứ cầm lấy mà dùng."

Hôm nay trời nhiều mây nên che bớt ánh mặt trời gay gắt, giúp người lao động đỡ vất vả vì nắng nóng hơn bình thường một chút.

Hạ Kim bận rộn cả một buổi sáng, bây giờ nàng mới có thời gian ngồi xổm bên bờ sông lau mồ hôi trên trán, bưng bát nước ô mai uống mấy ngụm đã cạn đáy, rồi nhìn số hàng hóa vẫn chưa dỡ xong trên thuyền mà nhíu mày.

"Tiểu Kim Tử, lại đây ăn cơm! Đến chậm là chỉ còn nước rửa nồi thôi đấy!" Thạch tỷ bưng bát hét lớn.

Hạ Kim nghe vậy cũng chẳng thèm nhìn hàng hóa nữa, bò dậy chạy ù về phía lán nghỉ.

Một ngày làm việc quần quật, vai nàng bị ma sát đến trầy da, chỉ cần nàng cử động nhẹ thôi là cũng đã cảm thấy đau điếng rồi, lại còn bị đám nhân công làm cùng cười nhạo là "da non thịt mịn".

Bọn họ vừa nhắc đến cụm từ đó, trong đầu Hạ Kim chợt hiện lên một bóng hình. Cái người nam nhân đứng dưới bóng cây bị bắt nạt mà không biết mở miệng cầu cứu kia mới đúng là da thịt non mịn chứ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc