Kẻ bị cười nhạo thẹn quá hóa giận, tung một cước đá vào hông nam nhân nhỏ gầy kia, trực tiếp đá người ta ngã lăn ra đất.
"Ngươi không sợ Lý gia tìm ngươi tính sổ à!" Một nữ nhân bên cạnh túm chặt lấy kẻ đang muốn tiếp tục động thủ cho hả giận, lên tiếng cảnh cáo.
"Sợ cái gì? Ngươi thấy Lý gia có coi hắn là người không? Cũng chẳng biết hắn đã bị đánh đập bao nhiêu lần rồi."
Nữ nhân kia trừng mắt, xắn tay áo túm lấy cổ áo nam nhân đang kinh hồn bạt vía, rồi nở cười âm hiểm: "Nói không chừng hắn đã sớm không còn trong sạch nữa rồi."
Hạ Kim nghe những lời ô uế này liền không khỏi cảm thấy đau đầu. Nàng lập tức liên tưởng đến sự lạnh nhạt của Quách Vân ban sáng, cơn giận chưa được phát tiết trong lòng nàng liền bùng lên dữ dội.
Nàng sải bước đi tới, túm chặt cổ áo sau của ả côn đồ đang chuẩn bị động thủ đánh nam nhân kia, nàng vung tay đấm thẳng vào mũi ả một cú.
Hạ Kim nhìn thì có vẻ gầy nhưng lớp cơ bắp bao bọc lấy khung xương của nàng đều là hàng thật giá thật do nàng chạy nhảy nơi núi rừng mà có, cho nên lúc nàng ra đòn không chút nương tay thì sức lực cũng không nhỏ đâu.
Một đám này trực tiếp đánh cho kẻ kia ngây người, quỳ rạp xuống đất ôm cái mũi máu chảy ròng ròng. Ả nhìn Hạ Kim đang che chở trước mặt nam nhân kia như nhìn kẻ điên: "Hạ Kim, ngươi làm cái gì vậy!"
"Ta chướng mắt mấy nữ nhân các người lắm rồi, ỷ đông hiếp yếu đi bắt nạt một nam nhân." Hạ Kim giật lại cái rổ đưa cho nam nhân kia, dáng vẻ một bước cũng không nhượng bộ.
"Ngươi... không phải là coi trọng tên ngốc Lý Hoài Thư này đấy chứ! Hắn chính là nhi tử của nam kỹ đấy." Ả côn đồ chống tay bò dậy, rồi dùng tay áo lau lung tung vệt máu dưới mũi.
"Ta thấy trong đầu ngươi chỉ toàn chứa mấy thứ đó thôi." Hạ Kim giơ nắm tay lên, dọa cho ả kia sợ hãi mà phải vội vàng lùi lại phía sau, ả ta không muốn nếm mùi nắm đấm của nàng thêm lần nữa đâu.
Ả ta đảo mắt, vì muốn vớt vát lại chút mặt mũi nên cố ý nói khích: "Chẳng lẽ ngươi còn muốn cưới hắn về nhà à!"
"Thì sao, không ai muốn cưới hắn thì ta cưới hắn là được chứ gì?"
Hạ Kim ghét nhất là nhìn thấy cảnh tượng người vô tội bị bắt nạt. Dù người ta có ngu dại một chút nhưng cũng chẳng làm hại ai, vậy mà bọn họ cứ thích lôi đối phương ra làm trò tiêu khiển.
Câu trả lời của Hạ Kim khiến câu nói xả giận của ả kia như đấm vào bông, ả côn đồ thấy Hạ Kim không hề tức giận thì cũng thấy mất hứng, mặt xám xịt bỏ đi.
Cơn giận đè nén trong lòng Hạ Kim đã được phát tiết ra ngoài, nàng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Khi nàng nhấc chân định đi thì góc áo nàng lại bị một lực cực nhỏ kéo lại.
Nàng nghi hoặc quay đầu thì thấy bờ vai của nam nhân nhỏ gầy kia đang run run, cắn môi với dáng vẻ muốn nói lại thôi, mãi một lúc lâu mới nghẹn ra được một câu: "Cảm... cảm ơn."
Ngươi biết nói hả! Đó là phản ứng đầu tiên trong đầu Hạ Kim khi nghe hắn nói cảm ơn.
Nếu đối phương biết nói, tại sao lúc bị bắt nạt lại không biết kêu cứu?
Hạ Kim còn chưa kịp hỏi, tiếng bụng réo ùng ục đã khiến vành tai nàng đỏ ửng. Nàng đã đi bộ một hồi lâu, cộng thêm việc bị Quách Vân chọc tức đến quên cả chuyện ăn cơm nên lúc này nàng đã thấy đói mềm cả người.
Trong nhà nàng còn mấy cây cải trắng, chắc lát nữa nàng sẽ luộc chúng lên chan với nước tương là cũng đủ lấp đầy cái bụng rồi. Hạ Kim nghĩ đến đó thì càng không muốn tốn thời gian ở bên ngoài nữa.
Nhưng lúc này một chiếc bánh bột ngô lại đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng. Ánh mắt nam nhân kia nhìn nàng mang theo sự chân thành và cẩn trọng. Hắn thấy Hạ Kim không để ý tới hắn, hắn liền sốt ruột đến mức suýt thì ấn cái bánh thẳng vào miệng nàng.
"Cho ta à?" Hạ Kim không chắc chắn hỏi lại.
Đến khi nàng thấy hắn gật đầu, nàng mới nhận lấy bánh rồi cắn một miếng. Bánh làm từ bột ngô ăn vào hơi rát họng nhưng nhai kỹ lại thấy có chút vị ngọt.
Hạ Kim đang đói cồn cào nên chỉ hai ba miếng đã nuốt trọn cái bánh. Nàng phủi vụn bột trên tay, thầm nghĩ ai cũng bảo hắn ngốc nhưng nàng thấy cũng đâu đến nỗi nào.
Vừa rồi mặt trời còn treo lơ lửng đằng tây, chỉ chớp mắt cái đã lặn mất tăm. Nếu nàng không đi nhanh, trời tối đen thì đường trong thôn sẽ rất khó đi.
Hạ Kim từ chối chiếc bánh bột ngô mà nam nhân kia định lấy tiếp từ trong rổ ra, xua tay nói: "Ta đi đây."
Cơ thể nhỏ gầy của hắn lọt thỏm trong bộ y phục rộng thùng thình, đường may ở vai rủ xuống đến tận khuỷu tay. Hắn ôm cái rổ, đôi mắt rũ xuống, vẻ mất mát hiện rõ mồn một trên mặt.
Hạ Kim đi được một đoạn xa lại theo bản năng quay đầu nhìn lại nhìn về phía sau, lúc này nàng mới phát hiện nam nhân kia vẫn đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ nhìn theo nàng.
Cây cổ thụ bên đường rung rinh cành lá trước gió đêm, phát ra tiếng xào xạc.