Phu Lang Ngốc

Chương 1

Trước Sau

break

Phía trước những sạp hàng dựng tạm bợ ngoài thành là dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc. Hạ Kim còn trẻ tuổi, chỉ liếc mắt một cái đã thấy nàng nổi bật giữa đám đông.

Bên chân nàng đặt một bao tải cao tầm đến nửa người, màu xám xịt, bên trên bao tải còn dính đầy bùn đất.

Những người xếp hàng quanh đó đa phần đều ăn mặc mộc mạc, da dẻ đen nhẻm, bàn tay của họ vừa to rộng vừa rắn chắc, nhìn qua là biết dân làm việc tay chân nặng nhọc. So với họ thì Hạ Kim trông vẫn còn sạch sẽ chán.

Nơi này là khu vực thu mua nguyên liệu nấu ăn cho nhà bếp của các tửu lầu và khách điếm trong thành. Thỉnh thoảng có thể gặp được người hầu của mấy gia đình giàu có đến mua nguyên liệu, khi đó giá cả bán nguyên liệu cũng sẽ nhỉnh hơn ngày thường được vài phần.

Hạ Kim cởi dây cột miệng bao tải ra, một củ khoai tây dính đầy đất liền lộc cộc lăn ra ngoài, nàng vội vàng nhặt lên nhét trở lại.

"Tất cả đều ở chỗ này hả?" Người lên tiếng là một phụ nhân mập mạp, cũng là chỗ quen biết cũ của nàng.

Bà ta là Quách Vân, bếp trưởng của tửu lầu lớn nhất trong thành và cũng là kẻ nổi tiếng keo kiệt, chuyên môn ép giá.

"Chỉ có ngần này thôi." Hạ Kim mím môi, ánh mắt có chút thấp thỏm.

Bao tải khoai tây được treo lên cân, Quách Vân nhìn rồi chép miệng: "Mười văn tiền."

"Sao lại ít như vậy?"

Hạ Kim không vui mà nhíu mày, định vòng qua xem vạch chia trên cân thì bị Quách Vân đẩy mạnh ra.

"Không ít đâu." Quách Vân âm thầm trợn trắng mắt, tùy tiện nhặt một củ khoai tây giơ lên, "Ta còn chưa trừ đi trọng lượng bùn đất bám bên trên khoai mà ngươi lại còn muốn tính toán chi li với ta à?"

Hạ Kim đành ngậm miệng. Nàng biết mình có nói gì thì cũng chẳng chiếm được lý lẽ, khéo lại bị Quách Vân tìm cớ cắt xén thêm thì khổ.

Mười văn tiền nhẹ bẫng nằm trong lòng bàn tay nàng. Hạ Kim thở dài một hơi, nhét bạc vào túi nhỏ rồi cẩn thận cất vào lớp áo trước ngực.

Nông sản càng ngày càng mất giá, lại còn bị thương lái ép giá liên tục, khiến cho cuộc sống của những người nông dân trồng trọt ngày càng túng quẫn.

Thay vì tốn bao công sức bán mặt cho đất bán lưng cho trời như vậy, chi bằng nàng đi tìm việc làm tay chân còn hơn. Hạ Kim nghĩ vậy liền quay gót, chuyển hướng đi về phía bến tàu.

Ánh nắng giữa trưa gay gắt lạ thường. Tại bến tàu, những nữ nhân khuân vác hàng hóa để trần cánh tay, làn da màu bánh mật lấm tấm mồ hôi, phô diễn ra những khối cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh của người quanh năm lao động nặng.

Hạ Kim vô thức nắn nắn cánh tay mình. Tuy việc canh tác và săn bắn cũng giúp nàng rèn luyện được chút cơ bắp, nhưng so về độ rắn rỏi và lực lưỡng thì còn kém xa các nàng ấy.

Trên bảng thông báo có dán tờ cáo thị tuyển người. Hạ Kim biết chữ, cũng nhờ mấy năm trước có một vị đại thiện nhân đến thôn nàng mở lớp học miễn phí. Chỉ tiếc là người đó mới mở lớp học được một năm ngắn ngủi đã dọn đi,nàng nghe nói là đối phương lên kinh thành tìm người thân và từ đó nàng cũng không thấy người đó quay lại nữa.

"Một ngày mười lăm văn tiền." Hạ Kim lẩm bẩm đọc.

"Tới tìm việc hả?"

Một nữ nhân vắt khăn lông ướt trên đầu đi tới, cả người tỏa ra hơi nóng hầm hập, trên tay còn bưng một bát nước mơ chua đen nhánh.

"Ta là cai thầu ở đây, ngươi cứ gọi ta là Thạch tỷ. Gần đây bến tàu đang thiếu người bốc vác, nếu ngươi muốn làm thì mai có thể bắt đầu luôn."

"Làm!" Hạ Kim kiên định gật đầu.

Vì Hạ Kim muốn tiết kiệm lộ phí nên nàng đã đi bộ về, lúc nàng nhìn thấy cổng thôn thì mặt trời cũng đã ngả về tây. Nàng lê bước chân mệt mỏi cùng nỗi bực dọc vì bị ép giá, từ xa đã thấy mấy ả lưu manh có tiếng trong thôn đang vây quanh ai đó.

Hạ Kim vốn không thích dây dưa vào chuyện người khác, cũng tránh để đám lưu manh đó để mắt tới mình. Bọn chúng giống như đám cóc ghẻ, không cắn người nhưng lại làm người ta cảm thấy ghê tởm.

Nhưng khi nàng đi ngang qua, vì tò mò nên nàng đã liếc mắt nhìn một cái. Một nam nhân dáng người nhỏ gầy, trắng trẻo đang dựa lưng vào thân cây thô to, ánh mắt hoảng sợ nhìn đám người đang vây quanh mình.

Cái rổ nhỏ được hắn ôm chặt trong lòng ngực thành công thu hút sự chú ý của ả côn đồ. Một kẻ trong đó giật lấy cái rổ, cười bỉ ổi nói: "Tên ngốc này mang thứ gì ra ngoài thế?"

"Bà Lý kia cũng không nghèo đâu, nói không chừng là đồ tốt đấy." Một kẻ khác không chờ nổi liền vươn tay giật phăng tấm vải che trên rổ xuống, nhưng khi đối phương nhìn thấy bên trong rổ chỉ là mấy cái bánh bột ngô thì mặt đối phương liền đỏ bừng lên vì thất vọng.

Kẻ bên cạnh ôm bụng cười nhạo: "Đúng là một tên ngốc, ngươi trông chờ hắn có đồ tốt gì chứ? Ta thấy ngươi mới là kẻ ngu đấy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc