Giang Tĩnh Bạch rũ mắt: "Văn phòng Tổng giám đốc."
Lư Tiểu Vĩ gật đầu: "Là làm thư ký hả? Thư ký cũng tốt, công việc văn phòng, ít việc lại nhẹ nhàng. Cậu không biết đâu, giờ tôi bị bố lôi đi quản lý công ty, ngày nào cũng bận đến sây sẩm mặt mày, thật sự chỉ muốn buông tay không làm nữa."
Giang Tĩnh Bạch im lặng một lúc, không lên tiếng.
Ngư Hi khẽ ho, cánh tay lập tức bị Hàn Nghi Tư ngắt một cái, cô đau đớn quay đầu, lầm bầm: "Đừng có nhéo nữa, đau quá."
Giọng điệu rất mềm mỏng, mang theo mấy phần nũng nịu.
Ánh mắt Giang Tĩnh Bạch không tự chủ được mà liếc qua đó, còn chưa nhìn kỹ thì Cố Hạc đã từ trong bếp đi ra.
"Tới đây tới đây ăn trái cây đi, đừng chỉ ngồi không như vậy."
"Tiểu Vĩ cậu cũng thật là, ba đại mỹ nữ ngồi bên cạnh mà cậu cũng không biết tiếp đãi giúp tôi nữa."
Cố Hạc vừa nói vừa đặt đĩa trái cây xuống, lại từ tủ tivi lấy ra bộ bài: "Lại đây chơi bài đi."
"Tiểu Vĩ cậu chơi bài với họ đi, cơm trưa chắc phải tầm một tiếng nữa mới xong."
Lư Tiểu Vĩ nhận lấy bộ bài hỏi Giang Tĩnh Bạch: "Biết chơi không?"
Giang Tĩnh Bạch ngẩng đầu lướt nhìn Ngư Hi một cái: "Biết một chút ít."
Ngư Hi không nói gì, Hàn Nghi Tư đứng dậy: "Mình không chơi."
"Không có hứng thú."
Cố Hạc vội nói: "Sao thế, hôm nay tới thăm con gái mình mà tâm trạng cũng không tốt à?"
Có thể thấy anh đang cố điều tiết không khí, Ngư Hi cũng không muốn quá làm mất mặt bạn bè, dù sao hôm nay cũng là tới ăn cơm, cứ trưng cái mặt buồn rầu mãi cũng không ổn.
Cô kéo tay Hàn Nghi Tư: "Chơi đi, chơi gì nào?"
Hàn Nghi Tư hết cách lại bị cô kéo ngồi xuống, Lư Tiểu Vĩ vừa xáo bài vừa hỏi: "Tĩnh Bạch, cậu muốn chơi gì?"
Giang Tĩnh Bạch hiếm khi ngẩn ngơ vài giây: "Tôi tùy ý."
Lư Tiểu Vĩ lúc này mới dời tầm mắt lên người Ngư Hi và Hàn Nghi Tư: "Hai đại mỹ nữ các cô thì sao?"
Hàn Nghi Tư không lên tiếng, Ngư Hi cười: "Chúng tôi cũng tùy ý."
Cố Hạc thấy họ đều không có chủ kiến gì bèn nói: "Chơi Bài Quán Đản đi."
"Bốn người vừa đẹp."
Lư Tiểu Vĩ tiên phong nói: "Được, còn các cô thì sao?"
Ba người còn lại đương nhiên cũng không có vấn đề gì, Lư Tiểu Vĩ chia bài.
Giang Tĩnh Bạch thực ra không biết chơi bài cho lắm. Sau khi ra nước ngoài cô bận rộn học tập, tốt nghiệp xong lại quay cuồng với công việc, căn bản không có thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày đều phải bay đi khắp nơi, cho nên khái niệm đánh bài của cô vẫn còn dừng lại ở thời trung học.
Là Ngư Hi dạy cô.
Khi đó mỗi dịp cuối tuần họ đều hẹn hò, đương nhiên cũng có lúc gặp thời tiết không tốt, những khi ấy Ngư Hi sẽ gọi điện rủ Hàn Nghi Tư và Hồ Tiểu Tĩnh đến, bốn người cùng nhau, hoặc là chơi game hoặc là đánh bài.
Tay nghề đánh bài của cô chính là học được từ lúc đó.
Bao nhiêu năm trôi qua, sớm đã xa lạ, may mà chỉ số thông minh vẫn ổn, chơi vài ván cô cũng đã nắm rõ quy luật.
Vài ván đầu đều là Lư Tiểu Vĩ thắng, có thể thấy vận may của anh khá tốt, hoặc có thể nói là người lăn lộn trên sòng bài lâu năm, là một tay lão luyện, về sau Giang Tĩnh Bạch dần dần khởi sắc, thỉnh thoảng cũng thắng được hai ván, qua mấy vòng, chỉ có mình Ngư Hi là vẫn chưa khai hỏa.
Hàn Nghi Tư cười nhạo cô đúng là cái dớp, lần nào đánh bài cũng không thắng nổi, chỉ giỏi kéo chân sau.
Ngư Hi hậm hực lườm cô bạn: "Mình không tin mình không thắng được, hôm nay nếu mình không thắng, mình sẽ đổi theo họ của cậu!"
Hàn Nghi Tư hớn hở: "Vậy hôm nay cậu chắc chắn phải đổi họ theo mình rồi."
Vòng tiếp theo bắt đầu.
Trước tiên là đổi bài, ván trước Giang Tĩnh Bạch thắng, cô thua, nên cô phải đổi bài cho Giang Tĩnh Bạch, Ngư Hi khó khăn lắm mới chọn ra được lá lớn nhất trong xấp bài, nghiến răng đặt lên bàn để hoán đổi với lá bài của Giang Tĩnh Bạch.
Vì là bên thua nên cô được đánh trước.
"Sảnh."
Lư Tiểu Vĩ cười híp mắt: "Đợi cô mãi, chặn lại này!"
Ngư Hi nắm chặt bài, đặt hy vọng lên người Hàn Nghi Tư ngồi đối diện, mong cô ấy có thể chặn bài của Lư Tiểu Vĩ, đừng để anh ta thoát bài nữa, Hàn Nghi Tư nhún vai: "Không theo."
Lư Tiểu Vĩ hớn hở định tiếp tục đánh, Giang Tĩnh Bạch thản nhiên lên tiếng: "Tôi cũng có sảnh."
Cô vừa nói vừa đánh ra vài lá bài, sắc mặt Lư Tiểu Vĩ lập tức thay đổi: "Chúng ta là đồng đội mà, sao cậu lại chặn bài tôi?"
Giang Tĩnh Bạch ngẩng đầu, thần sắc lạnh lùng: "Như vậy không được sao?"
Hàn Nghi Tư nói: "Được chứ, đương nhiên là được, hoàn toàn ổn áp!"
"Tiếp tục, tiếp tục nào."
Giang Tĩnh Bạch đánh một lá bài nhỏ, Ngư Hi vui vẻ bám theo sau để tống bài đi, bài trên tay thoát sạch sành sanh, cuối cùng chỉ còn lại một con bốn.
Trên tay cô chỉ còn duy nhất một lá.
Lư Tiểu Vĩ còn hai lá.
Giang Tĩnh Bạch còn sáu lá bài, người tinh ý đều biết lúc này cô nên đánh Đôi để nhường cho đồng đội mình ngồi đối diện thắng, Lư Tiểu Vĩ đầy vẻ nắm chắc phần thắng, Đôi Tiểu Vương đang cầm trong tay, Giang Tĩnh Bạch dù có đánh ra loại Đôi nào anh cũng có thể chặn được, phần thắng chắc chắn thuộc về anh.
Đang lúc anh đắc ý chuẩn bị lật bài, Giang Tĩnh Bạch lại đánh ra một con ba.
Một con ba?
Lư Tiểu Vĩ không dám tin vào mắt mình, dụi mắt nhìn lại, đúng thật là một con ba.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, Ngư Hi đã cười lớn: "Mình bốn, xong bài!"
Nụ cười của cô rạng rỡ như thể đã thắng được cả thế giới, Giang Tĩnh Bạch cũng không kìm được mà khẽ nhếch môi, Lư Tiểu Vĩ không thể chấp nhận sự thật này, anh cau mày: "Cậu không có Đôi à?"
Giang Tĩnh Bạch nhìn anh chằm chằm, lắc đầu: "Không có."