Phân Cửu Tất Hợp

Chương 20: Nốt Chu Sa Và Ánh Trăng Sáng

Trước Sau

break

Cái thằng này vẫn chưa chịu chết tâm cơ à?

Lư Tiểu Vĩ đương nhiên không phải chưa từng từ bỏ, thực tế là sau khi tốt nghiệp cấp ba anh ta đã yêu đương rồi, số đối tượng thay đổi có khi đếm không hết mười đầu ngón tay, nhưng trong lòng nói thế nào thì vẫn luôn nhớ nhung Giang Tĩnh Bạch.

Chả trách người ta luôn nhắc đến ánh trăng sáng và nốt chu sa.

Nốt chu sa thì anh chưa từng gặp qua, nhưng Bạch Nguyệt Quang thì trước mắt đang có một người.

Đặc biệt là sau khi gặp lại ở sân bay, vị Bạch Nguyệt Quang này đã hoàn toàn thắp sáng tâm trí anh.

Nếu Giang Tĩnh Bạch là một đóa hoa, thì trước đây cô như nụ hoa e ấp, chỉ có thể từ bên ngoài nhìn thoáng thấy đường nét bên trong, còn bây giờ là lúc hoàn toàn nở rộ, mỗi cử chỉ điệu bộ đều vừa cao quý lại vừa quyến rũ.

Khiến ánh mắt người ta thật khó lòng rời khỏi cô ấy.

Lư Tiểu Vĩ chằm chằm nhìn Giang Tĩnh Bạch vài giây sau đó cười nói: "Tĩnh Bạch, lần trước tôi nói trong nhóm là thấy cậu về rồi mà bọn họ đều không tin, cứ ngỡ cậu vẫn đang ở nước ngoài."

"Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện về nước phát triển vậy?"

Giang Tĩnh Bạch nhìn sang Lư Tiểu Vĩ đang nói chuyện, đôi môi mỏng khẽ mở: "Muốn về thì về thôi."

Giọng điệu vẫn thanh lãnh như trước, không cho người hỏi bất kỳ cơ hội tiếp lời nào, Lư Tiểu Vĩ nghẹn lời, trong phòng khách lập tức vang lên tiếng cười khẽ.

Cố Hạc thấy ánh mắt mọi người rơi trên người mình, cuối cùng cũng ý thức được thân phận chủ nhà, anh vội vã chào hỏi: "Ngồi đi, ngồi đi, mọi người ngồi cả đi."

"Mọi người cứ ngồi chơi trước, mình đi nấu cơm."

Anh còn chưa nói hết câu đã bị Hồ Tiểu Tĩnh lôi tuột vào trong bếp.

Tai Cố Hạc bị vặn lên: "Anh làm sao thế hả? Sao Giang Tĩnh Bạch lại tới đây? Còn nói là bạn tốt của anh? Anh thân thiết với cô ta từ bao giờ thế?"

Hồ Tiểu Tĩnh mang tư thế hôm nay anh không đưa ra được lời giải thích thì đừng hòng bước ra khỏi đây, khi nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch cô đã tức đến nổ phổi rồi, càng giận hơn là cái ả này lại còn do chính người đàn ông của mình mời tới.

Có điều ngại lúc nãy đang ở trước mặt người ngoài nên cô không tiện chất vấn, giờ kéo được Cố Hạc vào bếp cô mới bắt đầu gây áp lực.

Cố Hạc có chút ngơ ngác: "Vợ ơi em sao thế?"

"Anh nhớ trước đây em với Tĩnh Bạch quan hệ chẳng phải rất tốt sao?"

Hồ Tiểu Tĩnh há miệng, nhưng đành nghiến răng không nói thành lời.

Thực tế chuyện Giang Tĩnh Bạch và Ngư Hi yêu nhau không mấy ai biết, hồi cấp ba cô và Hàn Nghi Tư đều giấu nhẹm mọi người vì sợ người khác biết được sẽ mách lẻo với thầy cô, cho nên hai người họ cứ âm thầm kín kẽ.

Khi đó các bạn học cũng đơn thuần, hoàn toàn không nghĩ theo hướng yêu đương, ngay cả khi cô và Cố Hạc ở bên nhau cũng chưa từng hé môi về chuyện này.

Sau này Ngư Hi và Giang Tĩnh Bạch chia tay, họ vì để tâm đến tâm trạng của Ngư Hi mà tuyệt đối không nhắc đến cái tên Giang Tĩnh Bạch.

Hồ Tiểu Tĩnh thấy ghê tởm, cứ nhắc đến tên này là cô lại không kềm được muốn chửi, mà cứ hễ chửi là Cố Hạc chắc chắn sẽ biết chuyện, cho nên cô phải cố nén ham muốn mắng người, giả vờ như không có chuyện gì trước mặt Cố Hạc.

Sau đó nữa, Ngư Hi bước chân vào giới giải trí.

Tin đồn đối với cô ấy là một sự tồn tại đáng sợ biết bao, đặc biệt đối tượng còn là phụ nữ, cho nên cô và Hàn Nghi Tư rất biết ý mà đem chuyện này chôn chặt trong lòng.

Ai mà ngờ được.

Giang Tĩnh Bạch vậy mà còn có mặt mũi quay về.

Hơn nữa còn là do chồng mình "rước về", Hồ Tiểu Tĩnh tức giận trừng mắt, chống nạnh: "Anh nói đi!"

"Anh nói xem hai người thân nhau từ bao giờ? Cô ta chẳng phải vừa về nước sao? Đã đến nhà mình ăn cơm rồi? Thế nào? Hai người ngày thường vẫn lén lút liên lạc với nhau à?"

Cố Hạc bị dáng vẻ sư tử hà đông của vợ dọa cho sững sờ, lập tức cười bất lực: "Vợ ơi, anh lén lút liên lạc với cô ấy hồi nào đâu."

"Hai hôm trước chẳng phải anh đã nói với em là gặp người quen sao, chính là Tĩnh Bạch đấy."

Hồ Tiểu Tĩnh nhớ lại một chút, hai ngày trước anh đi dự tiệc rượu, về nhà có bảo gặp một người quen là bạn cũ cấp ba, còn mời người ta lúc nào rảnh thì qua ăn cơm.

Lúc đó cô không nghĩ nhiều nên cứ thế thuận miệng đồng ý, nhưng mẹ nó chứ, ai mà ngờ được cái người đó lại là Giang Tĩnh Bạch cơ chứ.

Cố Hạc cũng không biết Hồ Tiểu Tĩnh đang hờn dỗi chuyện gì, gãi đầu nói: "Vợ à, Tĩnh Bạch làm sao hả?"

Hồ Tiểu Tĩnh hít sâu một hơi, quay đầu nhìn anh, hung tợn nói: "Cô ta chẳng làm sao cả."

"Chỉ là em không muốn để cô ta ăn chực một hạt cơm nào của nhà mình hết!"

Cố Hạc: ...

Hai người trong bếp thì thầm hồi lâu vẫn chưa ra, bốn người ở phòng khách thì nhìn nhau trân trân.

Hàn Nghi Tư nắm tay Ngư Hi ngồi bên cạnh mình, dè chừng Giang Tĩnh Bạch như phòng kẻ trộm.

Người phụ nữ bị cô nhìn chằm chằm vẫn ngồi trên sofa, tư thái thong dong, thần sắc vẫn thanh lãnh như mọi khi.

Trong phòng khách, có lẽ chỉ có Lư Tiểu Vĩ là không nhận ra bầu không khí bất thường, anh vẫn hăng hái dò hỏi tin tức của nữ thần.

"Tĩnh Bạch, lần này cậu về đã định cư luôn chưa? Không đi nữa chứ?"

Giang Tĩnh Bạch liếc nhìn anh ta một cái, mím môi: "Vẫn chưa quyết định."

Lư Tiểu Vĩ oang oang: "Sao còn tính chuyện ra nước ngoài thế, tôi nói cho cậu hay trong nước hiện giờ phát triển cũng rất tốt. Đúng rồi, lần trước quên chưa hỏi cậu, về nước rồi cậu làm việc ở công ty nào thế?"

Giọng Giang Tĩnh Bạch hơi trầm xuống, ngữ điệu có phần lạnh nhạt: "Kính Âu Truyền thông."

"Kính Âu? Công ty giải trí sao? Cậu làm ở bộ phận nào thế?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc