Hầm xe hơi tối, Ngư Hi lại đeo khẩu trang và kính râm, tỉ lệ bị nhận ra là bằng không, cô đã quen với đủ loại ánh mắt nên không thấy mất tự nhiên, ngược lại Giang Tĩnh Bạch nhìn cô mấy cái, rồi lại liếc mắt nhìn sang người đàn ông đang nhìn chằm chằm bên cạnh.
Ánh mắt không hề sắc lẹm, chỉ là thản nhiên quét qua một cái.
Người đàn ông chạm phải ánh mắt của cô, rất biết ý nhẹ giọng ho khan, dời mắt đi chỗ khác.
Giang Tĩnh Bạch đứng bên cạnh Ngư Hi, khẽ nói: "Đi thôi."
Ngư Hi xoay người, đi phía trước dẫn đường.
Nơi Hồ Tiểu Tĩnh ở là một khu chung cư thương mại, khá cao, có tận hai mươi tám tầng, cô ấy sống ở tầng hai mươi hai, Ngư Hi bước vào thang máy, nhấn tầng rồi đứng lùi về phía sau, Giang Tĩnh Bạch đứng cạnh cô.
Bên cạnh chốc chốc lại thoảng qua mùi nước hoa nhàn nhạt, giống hệt mùi hương cô đã ngửi thấy mấy ngày trước, Ngư Hi cụp mắt, vờ như đang xem quảng cáo dán trong thang máy mà cố ý dịch sang bên cạnh mấy bước.
Tiếng giày cao gót vang lên thanh thúy trong thang máy yên tĩnh, ánh mắt Giang Tĩnh Bạch theo đó rơi trên người cô.
Ngũ quan của Ngư Hi đã hoàn toàn trổ mã, so với thời thiếu nữ, cô bây giờ càng thêm rực rỡ động lòng người, lúc cười hay không cười đều mang phong thái riêng, dù hiện tại đang đeo khẩu trang, chỉ đứng thanh thoát ở đó thôi cũng là một phong cảnh đẹp mắt.
Sau khi đến nơi, Ngư Hi bước ra khỏi thang máy trước, cửa nhà Hồ Tiểu Tĩnh đang mở, loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng khách, Ngư Hi vừa nghe là nhận ra ngay, đó là tiếng Hàn Nghi Tư đang nói chuyện.
"Lát nữa Ngư Hi đến mình phải nói cho cậu ấy một trận, nếu còn dám tiếp xúc gì với Giang Tĩnh Bạch nữa, xem mình có mắng cho tỉnh ra không!"
"Không biết nhìn người thì thôi đi, còn cứng đầu nữa, trước đây cậu ấy làm thiêu thân mình còn kéo lại được, giờ mà còn dám lao vào nữa, mình sẽ là người đầu tiên đổ thêm dầu vào lửa thiêu cháy cậu ấy luôn!"
"Còn cả Giang Tĩnh Bạch kia nữa, đúng chuẩn tra nữ!"
Ngư Hi nghe thấy giọng nói đầy phẫn nộ của bạn mình, gót giày va vào khung cửa làm thân hình loạng choạng, suýt chút nữa là ngã nhào, hai người đang trò chuyện nghe thấy động tĩnh nhìn ra cửa, thấy Ngư Hi đang đứng đó, Hồ Tiểu Tĩnh chào hỏi: "Đến rồi à, mau vào đi."
"Mình vừa mới nhắc cậu với Hàn Nghi Tư đấy."
Ngư Hi gượng cười: "Đến rồi đây."
Hồ Tiểu Tĩnh nhìn ra sau lưng cô: "Đúng rồi, người bạn mà Cố Hạc nhắc là ai thế? Là ai vậy? Có phải là bạn học cũ của chúng ta không?"
Ngư Hi đến cả nụ cười gượng gạo cũng không giữ nổi nữa, hơi nhích người ra một chút, mọi người thấy có một người từ cửa bước vào.
Chính là kẻ mà Hàn Nghi Tư vừa hùng hổ mắng là tra nữ - Giang Tĩnh Bạch.
Ngư Hi đứng trong phòng khách, cảm giác như có một đàn quạ vừa bay ngang qua đầu.
Thật mẹ nó gượng gạo.
Về việc tại sao Cố Hạc lại mời Giang Tĩnh Bạch đến chơi nhà, thực ra Ngư Hi cũng thấy rất lạ, nhưng cô chợt nghĩ lại, hồi đi học Giang Tĩnh Bạch có tham gia một nhóm sở thích, trong nhóm đó có Cố Hạc, có lẽ khi đó quan hệ của bọn họ cũng khá tốt?
Nhóm đó toàn là tinh anh trong trường, thành tích của Ngư Hi lúc bấy giờ đương nhiên không có tư cách vào, chỉ có thể mỗi ngày đứng đợi Giang Tĩnh Bạch đi ra từ đó, thỉnh thoảng cũng gặp Cố Hạc, còn tiện tay đưa cho anh chút đồ ăn thức uống, hy vọng anh có thể chăm sóc Giang Tĩnh Bạch nhà cô một chút.
Qua lại vài lần, có chăm sóc Giang Tĩnh Bạch hay không thì cô không biết, nhưng tóm lại là anh và Hồ Tiểu Tĩnh - người thường xuyên đi cùng cô - đã nảy sinh tình cảm.
Từ đó trường cấp ba có thêm một đôi tình nhân.
Ngư Hi nhìn Giang Tĩnh Bạch, hồi đi học chắc Cố Hạc vẫn có chăm sóc chứ nhỉ, dù sao Giang Tĩnh Bạch cũng không phải người thích tụ tập ồn ào, nếu không phải bạn tốt thực sự, cô ấy cũng sẽ không vừa về nước đã đến làm khách.
Đương nhiên, đây đều là những suy nghĩ vẩn vơ của Ngư Hi, cô không hề hỏi Giang Tĩnh Bạch ở trên xe, vì cô chẳng có lý do gì để can thiệp vào chuyện bạn bè riêng tư của người khác.
Sự bình tĩnh của cô càng làm nổi bật sự không bình tĩnh của hai người còn lại, đặc biệt là Hàn Nghi Tư - người vừa nãy còn mắng chửi Giang Tĩnh Bạch thậm tệ.
Hàn Nghi Tư bật dậy khỏi ghế sofa, kinh ngạc hỏi: "Sao cô lại đến đây?"
Hồ Tiểu Tĩnh cũng đứng dậy theo, cô ấy kéo nhẹ cánh tay Hàn Nghi Tư, nở một nụ cười gượng gạo nhưng không mất vẻ lịch sự: "Thật trùng hợp, không ngờ cậu lại là người bạn mà Cố Hạc nói."
Giang Tĩnh Bạch khẽ gật đầu, còn chưa kịp mở lời thì đằng sau đã vang lên giọng đàn ông: "Ai chà, đến đủ cả rồi à."
"Sao không vào nhà đi."
"Vào đi vào đi, mọi người cứ ngồi tự nhiên."
Ngư Hi nghiêng đầu, thấy Cố Hạc cùng với người đàn ông đứng sau lưng anh.
Người đàn ông này cô không thể không nhận ra, lớp trưởng của bọn họ, người từng viết một bài thơ khi theo đuổi Giang Tĩnh Bạch, học theo phong cách nam chính trên tivi, công khai tặng thơ bày tỏ tình cảm giữa đám đông, kết quả bị Giang Tĩnh Bạch đáp lại bằng ba chữ "không hứng thú" làm cho bẽ mặt.
Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng trong nhóm lớp vẫn có người lấy chuyện đó ra trêu chọc anh.
Ngư Hi nhớ lại, lần trước người nói trong nhóm là đã gặp Giang Tĩnh Bạch, đồng thời chủ động đề nghị tổ chức họp lớp mời cô ấy đến chính là anh ta.
Được rồi, giờ thì không cần tổ chức họp lớp nữa, anh ta tìm lối đi riêng, bắt đầu từ phía Cố Hạc đây mà.
Đúng là không lãng phí một chút quan hệ nào có thể tận dụng được.
Ngư Hi nhìn thấy anh ta là nhớ ngay đến lời các bạn học nói trong nhóm.