Phân Cửu Tất Hợp

Chương 18: Lặng Lẽ Ra Ngoài

Trước Sau

break

Cuộc gọi đến từ Chung Thần: "Hi Hi, tối nay có cần em qua nấu cơm cho chị không?"

Ngư Hi nhìn ngày tháng trên điện thoại: "Không cần đâu, tối nay chị có việc phải ra ngoài."

"Chị đi đâu ạ?"

Giọng Chung Thần đột nhiên căng thẳng: "Chị Bạch dặn rồi, chị không được tùy tiện ra ngoài, lỡ như bị thợ săn ảnh chụp được là lại có chuyện đấy. Mấy ngày nay tình hình trên mạng khó khăn lắm mới ổn định được..."

Được rồi, cô nàng lải nhải như vậy thực chất là vì sợ lại bị Bạch Vũ Đường tóm cổ mắng mỏ.

Bây giờ cô nàng cứ thấy Bạch Vũ Đường là lại bủn rủn chân tay.

Ngư Hi cười: "Đừng kích động thế, chị chỉ đến chỗ Tiểu Tĩnh thôi."

"Cậu ấy sinh em bé rồi."

Giọng Chung Thần khựng lại: "Chị Tĩnh sinh em bé rồi sao?"

"Vậy để em-"

Ngư Hi ngăn lại: "Em không cần đi đâu."

Chung Thần nhíu đôi mày thanh tú: "Tại sao ạ?"

Ngư Hi suy nghĩ một lát: "Cậu ấy vẫn đang ở cữ, chị không muốn mang theo một cái pháo nổ bên mình."

Chung Thần hít sâu một hơi, cố kìm nén ý định nghiến răng nghiến lợi, bĩu môi đáp: "Dù sao thì cũng không được để thợ săn ảnh chụp được đâu đấy."

Ngư Hi: "Yên tâm đi, không sao đâu."

Sau khi gác máy, Ngư Hi gửi tin nhắn cho Hồ Tiểu Tĩnh.

[Mình sắp qua rồi, có cần mang theo món gì cho cậu không?]

Hồ Tiểu Tĩnh lập tức trả lời: [Mang quà tới là được, người không đến cũng không sao.]

Ngư Hi cười: [Thế thì không được, không được ăn một bữa thì mình lỗ to à.]

Hồ Tiểu Tĩnh: [[ảnh chụp] Biết thế là tốt rồi, mau đến đi, con gái nuôi đang vẫy tay chào cậu này.]

Trong ảnh là một bé con đang nằm ngủ trong chăn, bé xíu như một cục bột nhỏ, hồng hào mềm mại.

Ngư Hi nhìn mà không nhịn được bật cười thành tiếng.

Cô tắt điện thoại rồi vào phòng thay đồ.

Đang lúc mặc váy thì chuông điện thoại lại vang lên.

Vẫn là Hồ Tiểu Tĩnh gọi.

"Cậu chưa đi chứ? Cố Hạc bảo có người bạn đang ở chỗ cậu, lát nữa hai người cùng đi nhé."

Ngư Hi nhíu mày: "Bạn sao?"

"Ai thế?"

Đầu dây bên kia vang lên tiếng trẻ con khóc náo, Hồ Tiểu Tĩnh nói với cô: "Anh ấy không nói tên, chỉ bảo là cậu cũng biết người này, hiện đang ở ngay cổng khu nhà cậu. Hai người cùng đi đi, đỡ phải để cậu tự lái xe, mình cũng lo."

Ngư Hi mím môi: "Được thôi."

Dù đã lấy bằng lái từ lâu nhưng vì hiếm khi lái xe nên tay lái của cô rất tệ.

Bây giờ có sẵn tài xế, cô dại gì mà từ chối.

Ngư Hi xỏ đôi giày cao gót chót vót xuống lầu.

Cô diện một chiếc váy dài màu hồng nhạt phối cùng áo khoác mỏng, mũ, kính râm và khẩu trang đều được trang bị đầy đủ.

Khi ra đến cổng khu nhà, cô định gọi điện hỏi Cố Hạc xem người đó là ai thì thấy một chiếc xe lướt qua bên cạnh rồi dừng lại, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra nửa khuôn mặt tinh xảo.

"Lên xe đi."

Giang Tĩnh Bạch mở khóa xe: "Cố Hạc nói cô biết đường, chúng ta cùng đi."

Đôi mày thanh tú của Ngư Hi nhíu chặt: "Cô cũng đi?"

Nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch, cô kinh ngạc đến nỗi quên cả xưng hô giám đốc Giang.

Xung quanh người qua kẻ lại, đã có người bắt đầu chú ý đến cô.

Ngư Hi mím môi, nét mặt đanh lại.

Sau vài giây suy nghĩ, cô vẫn bước đến ghế phụ, mở cửa xe ngồi vào.

Sau khi lên xe, Giang Tĩnh Bạch mới hỏi: "Đi đường nào?"

Ngư Hi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Xe cô có định vị không?"

Giang Tĩnh Bạch do dự ba giây: "Có."

Ngư Hi cúi đầu điều chỉnh định vị, hai phút sau mới lên tiếng: "Cứ đi theo lộ trình này đi."

"Ừ."

Bên cạnh truyền đến một giọng nói khẽ khàng, Ngư Hi liếc mắt nhìn Giang Tĩnh Bạch qua khóe mắt.

Giang Tĩnh Bạch mặc một chiếc áo blazer màu be, trang điểm tinh tế, trông như vừa mới rời khỏi bàn đàm phán, toát lên phong thái của một người thành đạt.

Biểu cảm khi lái xe của cô vô cùng nghiêm túc, ánh mắt tập trung nhìn thẳng về phía trước.

Trước đây Ngư Hi thích nhất là dáng vẻ khi cô làm việc nghiêm túc, một khí chất khác biệt hoàn toàn với những người khác, vô cùng mê người.

"Phía trước chặn đường rồi."

Đang lúc Ngư Hi âm thầm quan sát, Giang Tĩnh Bạch bỗng lên tiếng.

Cô thu hồi tầm mắt, nhìn về phía trước thấy một tấm biển báo ghi: Công trường đang thi công, vui lòng đi đường vòng.

Ngư Hi tùy ý chỉ tay sang bên trái: "Đi đường kia kìa."

Giang Tĩnh Bạch dùng cả hai tay xoay vô lăng.

Làn da cô trắng trẻo, cổ tay thon gầy đeo một chiếc vòng có màu sắc rất quen mắt.

Ngư Hi nhớ rõ đó là quà sinh nhật mà mẹ của Giang Tĩnh Bạch đã tặng cho cô ấy, lúc đó Giang Tĩnh Bạch còn bảo rằng đó là món quà sinh nhật cô ấy yêu thích nhất."

Quả nhiên là thích, đã bao nhiêu năm rồi mà cô vẫn còn đeo nó trên cổ tay.

Cô ấy mà cũng có thể chung tình với mình như thế thì tốt biết mấy.

Ngư Hi ngoảnh mặt nhìn ra cửa sổ, kịch liệt khinh bỉ bản thân.

Chiếc xe hơi màu đen từ từ lái vào một khu chung cư, an ninh ở đây không quá khắt khe nên Giang Tĩnh Bạch lái vào rất thuận lợi, cô nghiêng đầu nhìn Ngư Hi: "Tòa nào?"

Ngư Hi định thần nhìn lại, đã đến khu nhà rồi, cô hất cằm một cái: "Từ đây xuống hầm để xe, cứ đi thẳng vào trong."

Giang Tĩnh Bạch rất nghe lời theo sự chỉ dẫn, sau khi lái xe đến nơi, Ngư Hi là người mở cửa xe trước, giẫm trên đôi giày cao gót lênh khênh bước xuống.

Bản thân cô vốn đã cao, giờ lại đi giày cao gót, càng làm nổi bật thân hình yểu điệu, đôi chân dài dưới chân váy đặc biệt thu hút sự chú ý, thẳng tắp thon gọn không chút mỡ thừa, đường nét bắp chân săn chắc, có thể nói là hoàn hảo.

Chốc chốc lại có những ánh mắt dò xét nhìn qua.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc