Phân Cửu Tất Hợp

Chương 22: Ván Bài Và Bữa Tối

Trước Sau

break

Lư Tiểu Vĩ bị cô nhìn như vậy, bao nhiêu oán khí trong bụng lập tức tan biến, chưa kịp mở miệng, Cố Hạc đã từ phòng bếp đi ra: "Ăn cơm thôi."

Mọi người đứng dậy đi về phía phòng ăn, Ngư Hi đi cuối cùng, cô nghĩ ngợi rồi quay người lật lá bài Giang Tĩnh Bạch đặt trên bàn còn chưa lật hết lên.

Đúng thật là không có Đôi.

Nhưng trên tay cô ấy - vẫn còn một con ba nữa.

Bữa tối rất thịnh soạn, Ngư Hi và Hàn Nghi Tư cũng không phải lần đầu tới đây, Hồ Tiểu Tĩnh đã nắm rõ khẩu vị của họ như lòng bàn tay, nhưng cô ấy không ngờ Giang Tĩnh Bạch và Lư Tiểu Vĩ cũng tới, nên đã làm thêm mấy món, nhưng món chính vẫn chủ yếu là vị cay.

Khi chọn chỗ ngồi, Ngư Hi bị Hàn Nghi Tư kéo mạnh về phía bên cạnh mình, dường như sợ cô sẽ nhào vào Giang Tĩnh Bạch vậy, Ngư Hi thấy tư thế phòng vệ như phòng trộm của bạn mình có chút buồn cười, lại cũng thấy cảm động, lúc ăn liên tục gắp thức ăn cho cô ấy.

"Ăn nhiều một chút."

Hàn Nghi Tư rất phối hợp đáp lại: "Ôi cưng à, cảm ơn cậu nhiều nha."

"Cậu cũng ăn đi, nào, cái này là món cậu thích nhất, nếm thử xem."

Những người khác trên bàn ăn đều lộ vẻ mặt như muốn hộc máu, chỉ có Giang Tĩnh Bạch vẫn giữ thần sắc không chút xao động mà dùng bữa, động tác tao nhã, thong thả chậm rãi, dường như không hề bị ảnh hưởng chút nào, vẫn luôn là dáng vẻ nhàn nhạt như mọi khi.

Ngư Hi nhìn cô, chợt nhớ tới lần trường học mất điện năm đó, lớp học ồn ào náo nhiệt, các bạn học đều nhốn nháo cả lên, duy chỉ có cô, thần thanh cốt tú, phong thái nhã nhặn.

Hệt như bây giờ.

Giống như cái gì cũng chưa từng thay đổi, nhưng chỉ trong chớp mắt, lại dường như mọi thứ đã đổi thay.

Ngư Hi cúi đầu, Lư Tiểu Vĩ ngồi đối diện không kìm được tò mò: "Hai người ở bên nhau rồi à?"

Việc Ngư Hi tự công khai trên mạng chuyện thích phụ nữ đương nhiên anh ta có biết, nhóm lớp đã bàn tán xôn xao rất lâu, còn có mấy anh chàng gào thét vì thất tình, đại mỹ nữ như Ngư Hi mà lại là người đồng tính thì thật là không còn thiên lý gì nữa, thế nên Lư Tiểu Vĩ biết rõ xu hướng của cô, cộng thêm Ngư Hi và Hàn Nghi Tư là bạn thân nhiều năm,

lại thêm hành động thân mật vừa rồi khiến anh ta lập tức liên tưởng ngay.

Hàn Nghi Tư cười như không cười nhìn anh ta, dứt khoát lắc đầu: "Đương nhiên là chưa rồi."

"Chỉ là mình đơn phương mà thôi."

"Cậu biết đấy, người thích Hi Hi nhiều lắm, mình căn bản không đến lượt."

Hàn Nghi Tư nói vô cùng chân thành thiết tha, vẻ mặt đầy sự cảm động chính mình, Ngư Hi bị cô bạn làm cho lợm giọng đến mức nổi cả da gà, cô cười: "Đừng quậy nữa, mình ăn không vô nổi nữa rồi."

Hồ Tiểu Tĩnh khẽ ho, nói: "Phải rồi Tiểu Vĩ, lần trước mình nghe Cố Hạc nói cậu đã tiếp quản công ty của ba cậu rồi, giờ là Lư Tổng rồi nhỉ, khi nào định mời mọi người một bữa ăn mừng đây?"

Câu nói nửa đùa nửa thật của cô đã thành công chuyển hướng đề tài, Lư Tiểu Vĩ thấy ánh mắt mọi người đổ dồn vào mình thì vội khiêm tốn bảo: "Lư tổng cái gì mà Lư tổng, chỉ là cái công ty quèn thôi, nếu không phải ba tôi cứ bắt tôi vào thì tôi còn lâu mới thèm vào."

"Đừng nói về tôi nữa, nói về mọi người đi, dạo này thế nào rồi?"

Miệng anh ta nói những lời chê bai, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ hớn hở.

Ngư Hi bĩu môi, người này đến một chút kỹ năng diễn xuất cũng không có sao?

Trông thật gượng gạo.

Không biết có phải vì định kiến từ trước hay không, cô cực kỳ không thích Lư Tiểu Vĩ.

Hồi còn đi học anh ta đã rất tinh vi trong việc lợi dụng quan hệ để lấy chức lớp trưởng, việc chính sự thì chẳng làm được bao nhiêu, suốt ngày chạy tới văn phòng mách lẻo với giáo viên, ngoài ra còn luôn thích vây quanh Giang Tĩnh Bạch.

Thời điểm cô và Giang Tĩnh Bạch ở bên nhau, không biết đã bị anh ta làm phiền thế giới của hai người bao nhiêu lần.

Cho nên dù bọn họ đã chia tay nhiều năm, trong lòng Ngư Hi vẫn bài xích người này.

Cô không thích Lư Tiểu Vĩ, Hàn Nghi Tư lại càng không thích anh ta.

Hồi trước đi học anh ta đã mách lẻo với giáo viên về cô không ít lần, thế nên Ngư Hi và Hàn Nghi Tư đều không ai thèm tiếp lời anh ta.

Giang Tĩnh Bạch lại càng không thể trông mong cô sẽ chủ động tiếp lời người khác, trừ phi là đích thân gọi tên.

Cả ba người đều không tiếp lời khiến không khí trên bàn ăn có phần khó xử, Cố Hạc thở dài: "Còn thế nào nữa, cứ vậy thôi, sao mà khấm khá bằng bạn học cũ như cậu được."

Lư Tiểu Vĩ nghe vậy liền cười rạng rỡ, cùng Cố Hạc như anh em tốt bắt đầu chén tạt chén thù.

Bữa cơm ăn mất cả tiếng đồng hồ, lúc Ngư Hi rời bàn ăn thì Lư Tiểu Vĩ và Cố Hạc vẫn còn đang uống rượu, Hồ Tiểu Tĩnh đã sớm vào phòng chăm sóc bé rồi.

Hàn Nghi Tư ngồi trên sofa xem tivi, Ngư Hi đi tới bên cạnh, dùng chân đá nhẹ vào bắp chân bạn: "Vào xem một chút không?"

Lúc bọn họ tới thì bé đang ngủ, Ngư Hi sợ làm bé giật mình nên nhịn tới tận bây giờ mới nói vào xem, Hàn Nghi Tư gật đầu: "Đi thôi."

Cô đứng dậy, Giang Tĩnh Bạch nhìn cử động của hai người liền mím môi, cũng đứng dậy đi theo sau Ngư Hi.

Ba người cùng nhau vào phòng.

Bé đã tỉnh, đang trợn tròn đôi mắt to tròn xoe.

Mới sinh chưa được mấy ngày, trên người da dẻ vẫn còn hơi nhăn nheo, đường nét chưa vỡ hẳn, nhưng trên mặt lại rất trơn láng, tròn trịa, trắng hồng rạng rỡ, trông rất non nớt.

Hồ Tiểu Tĩnh đang thay tã cho bé, nghe thấy sau lưng có tiếng mở cửa thì liếc mắt nhìn, ngay lập tức cười: "Tiểu Lạc, mẹ đỡ đầu vô lương tâm của con tới rồi đây."

Ngư Hi khẽ ho một tiếng: "Vô lương tâm chỗ nào chứ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc