Phân Cửu Tất Hợp

Chương 14: Tin Nhắn Từ Bạn Cũ

Trước Sau

break

Hồ Tiểu Tĩnh ngẩn ra vài giây: "Dĩ nhiên không phải. Con gái nuôi của cậu chào đời rồi, tranh thủ lúc nào rảnh thì tới thăm đi."

Ngư Hi đáp lại: "Để mình đi cùng Hàn Nghi Tư."

Hồ Tiểu Tĩnh: "Được."

Thấy bạn mình rốt cuộc cũng có ý định cúp máy, Ngư Hi thở phào, nhưng hơi thở mới thông được một nửa đã nghe thấy Hồ Tiểu Tĩnh lại lên tiếng: "Hi Hi à. Chuyện trên Weibo, gia đình cậu có biết không?"

Động tác cầm điện thoại của Ngư Hi khựng lại, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: "Chắc là biết chứ."

Dù sao thì chuyện cũng ầm ĩ đến mức này, muốn không biết cũng khó.

Hồ Tiểu Tĩnh nghe ra sự hụt hẫng trong giọng nói của cô, khẽ hỏi: "Ông nội vẫn chưa đồng ý cho cậu về nhà sao?"

"Vẫn chưa."

Ngư Hi dựa vào ban công: "Không nói nữa, chị Bạch gọi điện cho mình rồi, lần sau chuyện trò tiếp nhé."

Chữ vâng của Hồ Tiểu Tĩnh vừa ra đến cửa miệng thì Ngư Hi đã cúp máy.

Lần sau chuyện trò tiếp.

Chuyện gia đình mình, cô một lần cũng chẳng muốn nhắc tới.

Ngư Hi cất điện thoại, cúi đầu nhìn xuống, khắp nơi rực rỡ ánh đèn, biển hiệu neon nhấp nháy, thành phố này hệt như một đô thị không ngủ, náo nhiệt vô cùng.

Cô tựa người bên ban công, cái bụng bắt đầu réo lên ùng ục.

Buổi sáng ăn một chút, buổi trưa chưa ăn, buổi tối cũng chưa, giờ thì dạ dày bắt đầu biểu tình rồi.

Ngư Hi nhìn thời gian trên điện thoại, đã chín giờ rưỡi, cô gửi tin nhắn cho Chung Thần: [Em đang ở đâu?]

Chung Thần nhanh chóng trả lời: [Em vừa lên giường rồi, sao vậy chị Hi Hi?]

Ngư Hi nhìn tin nhắn, cảm thấy nếu lúc này lại lôi đứa nhỏ vừa mới nằm xuống ra khỏi giường thì có hơi thiếu tình người.

Cô thở dài: [Không có gì, em ngủ đi.]

Cất điện thoại, Ngư Hi quay vào phòng khách, cô đun một ấm nước rồi lục tung các ngăn tủ trong bếp, mong tìm được một gói mì ăn liền.

Kết quả chỉ thấy những ngăn tủ còn phảng phất mùi nội thất mới.

Cô đành thỏa hiệp, uống hai ly nước lọc vừa mới đun sôi.

Nhưng càng uống lại càng thấy đói hơn.

Cuối cùng Ngư Hi nghiến răng, đặt đồ ăn bên ngoài!

Trước đây không phải cô chưa từng đặt đồ ăn giao tận nơi, vì giờ giấc sinh hoạt thất thường nên Bạch Vũ Đường còn đặc biệt chuẩn bị cho cô một chiếc điện thoại chuyên dùng để đặt hàng, nhưng bình thường toàn là Chung Thần lấy hộ, hiện tại không có Chung Thần ở đây cô mới đắn đo lâu đến vậy.

Nhưng có đắn đo đến đâu thì cơm vẫn phải ăn.

Ngư Hi tìm được chiếc điện thoại kia, vào ứng dụng, nhìn đủ các món ăn mà không khỏi nuốt nước miếng, đồ còn chưa tới mà cô như đã ngửi thấy mùi hương thơm lừng rồi.

Vì quá đói nên cô đặt một suất cá sốt tê cay ngay gần đây.

Đặt xong cô tiện tay lướt Weibo, thấy hai từ khóa tìm kiếm nóng trước đó đã biến mất nhưng các cuộc thảo luận về cô vẫn diễn ra rôm rả. Phía dưới bài đăng của cô, không ít người hâm mộ vào "than khóc", người hâm mộ trung thành bày tỏ sống chết có nhau, người qua đường nói vẫn thích xem phim cô đóng, còn những người hâm mộ mới thì bảo màn đối đáp phóng viên của cô

thật sảng khoái nên quyết định hâm mộ, dĩ nhiên cũng có kẻ quay lưng ném đá, tóm lại là phần bình luận vô cùng đặc sắc, chẳng khác gì một vở kịch lớn.

Lần gần nhất náo nhiệt như vậy là vào ngày cô nhận giải, Weibo tràn ngập tên cô, dù thông cáo về danh hiệu Thị hậu từ ba giải thưởng lớn của Bạch Vũ Đường còn chưa tung ra nhưng tin tức đã bay khắp nơi.

Thời thế đổi thay, hiện giờ Weibo vẫn ngập tràn tên cô, nhưng lại vì một sự việc hoàn toàn khác.

Xem được một lúc, ứng dụng gửi thông báo phần ăn đã được lấy và đang trong quá trình giao.

Ngư Hi lập tức vào phòng trang bị kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt.

Năm phút sau, chuông điện thoại vang lên, Ngư Hi dùng giọng ngạt mũi nghe máy.

"Có phải cô Hàn không? Đồ ăn của cô đến rồi ạ."

Ngư Hi đứng sẵn ở cửa thang máy: "Anh cứ để vào thang máy rồi bấm cho nó đi lên là được."

Anh giao hàng không chút chần chừ, chắc hẳn đã quá quen với kiểu yêu cầu này: "Dạ vâng."

Anh giao hàng vừa đặt túi đồ vào thang máy, cửa còn chưa kịp đóng lại đã thấy một người phụ nữ lướt qua đi vào bên trong, không khí thoảng mùi nước hoa thanh mát, không nồng mà rất dễ chịu.

Anh tò mò muốn nhìn thêm vài cái nhưng cửa thang máy đã khép lại.

Giang Tĩnh Bạch đứng trong thang máy, đầu mũi bị mùi hương cay nồng vây lấy, mùi vị kích thích khiến cô ho khẽ mấy tiếng, sau đó mới nhìn xuống nơi phát ra mùi.

Một phần ăn đang đặt ngay bên cạnh, đóng gói không mấy chắc chắn nên có chút nước sốt tràn ra ngoài, trong không gian kín mít nồng nặc mùi vị này.

Cô không kìm được nhíu mày, vừa định dời mắt đi thì phát hiện trên nhãn dán là một cái tên quen thuộc: Hàn Nghi Tư.

Ngư Hi đứng đợi bên ngoài nghe thấy tiếng [ting], cửa thang máy mở ra, cô hơi khom người định lấy túi đồ thì không ngờ bên trong có một người đang đứng.

Người kia đang xách túi đồ ăn của cô.

Ngửi mùi thì đúng là phần cô đã đặt.

Thấy người đó là Giang Tĩnh Bạch, Ngư Hi cũng chẳng buồn ngụy trang nữa, cô tháo khẩu trang ra, chào hỏi với vẻ mặt vô cảm: "Giám đốc Giang."

Giang Tĩnh Bạch ngước mắt nhìn cô, Ngư Hi mặc quần dài áo dài che chắn kỹ lưỡng, từ trên xuống dưới chỉ có móng chân lộ ra ngoài, còn sơn màu đỏ rực vô cùng nổi bật.

Thấy đối phương nhìn mình chằm chằm hồi lâu không cử động, Ngư Hi lại gọi: "Giám đốc Giang?"

Giang Tĩnh Bạch định thần lại, đưa túi đồ ra, Ngư Hi cười khẩy: "Cô làm thêm nghề giao hàng đấy à?"

"Chỉ là thuận tiện thôi."

Đây là câu nói đầu tiên Giang Tĩnh Bạch nói với cô sau khi gặp lại, vẫn là phong cách từ nhiều năm trước, luôn ngắn gọn như vậy.

Ngư Hi khẽ mấp máy môi: "Cảm ơn."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc