Sau khi nhận lấy túi đồ cô định rời đi, Giang Tĩnh Bạch ở phía sau đột nhiên lên tiếng: "Ngư Hi. Tôi nhớ trước đây cô không ăn cay."
Thấy đối phương bỗng dưng đổi sang tư thế của một người bạn cũ muốn tâm sự, Ngư Hi xoay lưng lại đảo mắt một cái, cố nuốt câu "liên quan gì đến cô" vào trong, cô quay đầu lại mỉm cười thanh thản: "Thật làm khó Giám đốc Giang quá, cô hằng ngày bận trăm công nghìn việc như thế mà vẫn nhớ mấy chuyện nhỏ nhặt này.
Nhưng quên chưa nói với cô, tôi đã đổi khẩu vị từ lâu rồi. Ừm... mà đột nhiên nhớ ra, tôi cũng chẳng cần thiết phải nói với cô làm gì."
Dứt lời mỉa mai đầy gai góc, Ngư Hi lắc mình bước vào căn hộ, cửa "rầm" một tiếng đóng lại ngay trước mặt Giang Tĩnh Bạch, để lại trong không khí mùi hương cay nồng mãi không tan.
Trong lúc cô xách túi đồ ăn vào căn hộ, Bạch Vũ Đường đã gửi tin nhắn báo rằng phía Đạo diễn Mai vừa truyền tới tin tức: [Vai nữ chính đã được nội định, chính là Liễu Ngọc Dao.]
Thực tế, những vai chính như thế này nói là thử vai nhưng chẳng qua chỉ là đi diễn cho có lệ, đa số đều đã được định sẵn người từ trước, chỉ có điều người được chọn ban đầu là cô, giờ đây lại đổi thành Liễu Ngọc Dao.
Ngư Hi mím môi: "Đạo diễn Mai đồng ý rồi sao? Chẳng phải cô ấy từng bảo cả đời này sẽ không bao giờ tìm Liễu Ngọc Dao đóng phim à?"
Bạch Vũ Đường thở dài: "Ai mà chê tiền bao giờ, em có biết bạn trai mới của Liễu Ngọc Dao là ai không? Là thiếu gia của Tinh Diệu, hắn ta vừa bỏ tiền vừa bỏ sức để nâng đỡ cô ta, xưởng phim của Đạo diễn Mai lại đang trực thuộc Tinh Diệu, dĩ nhiên là không thể từ chối."
"Vả lại..."
Lời tiếp theo của Bạch Vũ Đường không nói ra Ngư Hi cũng hiểu chị muốn nói gì.
Vả lại hiện tại cô còn bị dán nhãn đồng tính, mặc dù vài năm gần đây các ngôi sao lớn nhỏ đã bắt đầu công khai xu hướng tính dục, thậm chí có người còn ra nước ngoài kết hôn, nhưng bọn họ đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý rời khỏi giới giải trí, không còn mặn mà gì với doanh thu phòng vé hay lịch trình công việc nữa rồi.
Bọn họ và cô, chung quy là khác nhau.
Bạch Vũ Đường không nói thêm gì nhiều, chỉ dặn: "Chị sẽ xem xét thêm cho em, mấy kịch bản chị đưa lúc trước em mang về rồi chứ?"
Ngư Hi nghiêng đầu nhìn xấp kịch bản dày cộm trên bàn trà: "Em mang về rồi."
Giọng Bạch Vũ Đường hơi thấp xuống: "Xem trước đi."
Ngư Hi hiểu ý chị, im lặng vài giây rồi đáp lại: "Vâng."
Chỉ trong thời gian một cuộc gọi, đồ ăn đã nguội lạnh.
Ngư Hi vốn dĩ đói đến mức cồn cào, giờ đây lại chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào, thậm chí ngửi thấy mùi vị còn thấy khó chịu.
Cô suy nghĩ một lát rồi cứ thế giữ nguyên bộ dạng kín mít, định bụng đi vứt túi đồ ăn.
Ở tầng này không trang bị thùng rác, muốn vứt rác phải xuống lầu.
Ngư Hi đeo khẩu trang, xách túi đồ ăn đứng trước cửa thang máy, ánh mắt không tự chủ được liếc nhìn cánh cửa căn hộ bên cạnh.
Thang máy vang lên một tiếng "đinh", cửa mở ra, cô bước vào.
Sau khi vứt rác, Ngư Hi không lên lầu ngay mà chậm rãi đi dọc theo bồn hoa trong khu chung cư.
Ánh đèn đường màu vàng nhạt chiếu rọi lên những khóm hoa đang nở rộ, không khí thoang thoảng hương thơm khiến tâm trạng Ngư Hi phần nào dịu lại.
Tiếc là cảnh đẹp không kéo dài.
Khi nhìn thấy bóng dáng đang chạy bộ cách đó không xa, tâm trạng cô lại đột ngột chùng xuống.
Giang Tĩnh Bạch đã thay bộ lễ phục lúc nãy bằng một bộ đồ thể thao, mái tóc dài búi cao.
Thấy cô ấy đang chạy chậm tới gần, Ngư Hi lập tức định quay lưng đi, nhưng đã bị gọi lại: "Ngư Hi."
Trong tâm trí Ngư Hi, hai luồng suy nghĩ bắt đầu đấu tranh dữ dội.
Một bên bảo: Mau đi đi, giả vờ như không nghe thấy, cô ta còn có thể túm mình lại chắc!
Bên kia lại cự nự: Sợ cái gì, ban đầu là cô ta đuối lý, mình không làm gì có lỗi với cô ta cả, mắc mớ gì phải chạy!
Chưa đợi hai phe phân thắng bại, Giang Tĩnh Bạch đã đứng cạnh Ngư Hi, cất tiếng: "Ra ngoài đi dạo sao?"
Sau lớp khẩu trang, Ngư Hi khẽ mở môi: "Giám đốc Giang tinh mắt thật đấy, tôi bọc kín thế này mà cô cũng nhận ra được."
Giang Tĩnh Bạch khựng lại một chút: "Cô chưa thay quần áo."
Ngư Hi: ...
Sao cô lại quên mất lúc nãy túi đồ ăn này là do Giang Tĩnh Bạch đưa cho mình cơ chứ?
Trong lòng Ngư Hi tự đảo mắt một cái đầy ngao ngán.
Giang Tĩnh Bạch thấy cô im lặng bèn chủ động đề nghị: "Có muốn cùng đi dạo một lát không?"
Ngư Hi ngẩn người.
Xa cách mấy năm, cô ta quả thực đã có chút khác xưa.
Giang Tĩnh Bạch của ngày trước sẽ không bao giờ chủ động đưa ra lời mời như vậy, thời gian của cô ta luôn kín mít, mỗi lần hẹn hò đều rất vội vã, Ngư Hi đã không ít lần phải lôi cô ta ra khỏi thư viện.
Nghĩ đến đây, Ngư Hi ngẩng đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch, đúng lúc chạm vào đôi mắt của đối phương.
Hồi mới yêu, cô luôn thích kéo Hàn Nghi Tư lại, nói đi nói lại không biết mệt rằng đôi mắt của Giang Tĩnh Bạch đẹp đến nhường nào, cứ như biết nói vậy, rạng rỡ động lòng người, chỉ cần đôi mắt ấy nhìn mình thì bảo cô làm gì cũng được.
Lần nào Hàn Nghi Tư cũng lẳng lặng nghe cho đến khi không nhịn nổi nữa mà bùng nổ, hét vào mặt cô rằng nếu cô còn nhắc đến tên Giang Tĩnh Bạch thêm một lần nào nữa, nó sẽ bóp chết cô!
Sau này... cô thực sự không nhắc đến cái tên ấy nữa.
Ngược lại, chính Hàn Nghi Tư là người thường xuyên nhắc tới.
Thần sắc Ngư Hi vẫn lãnh đạm.
Giang Tĩnh Bạch thấy cô im lặng hồi lâu bèn lên tiếng lần nữa: "Ngư Hi, nếu tiện thì cùng đi dạo một lát? Tôi muốn thảo luận với cô về chuyện kịch bản mới."