Thực ra tối qua cô nghỉ ngơi không tốt, một phần là vì chuyện trên mạng, phần khác là vì Giang Tĩnh Bạch, đã lâu lắm rồi cô mới bồn chồn đến mức không ngủ được như vậy.
Quả nhiên Giang Tĩnh Bạch chính là khắc tinh của cô.
Vừa mới trở về đã khiến cô nếm lại cảm giác mất ngủ.
Ngư Hi nghĩ ngợi hồi lâu, mí mắt nặng trĩu như nghìn cân, cô nhắm mắt lại rồi thiếp đi.
Cửa kính ngoài ban công đang mở, thỉnh thoảng có làn gió ấm thổi vào, một chuỗi chuông gió nhỏ treo bên mép ban công đung đưa, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh, bay sang tận căn phòng bên cạnh.
Giang Tĩnh Bạch đang ở trong phòng thay lễ phục, chiều nay cô phải tham gia tiệc rượu, trưa nay còn chưa kịp ăn đã vội vàng quay về thay đồ.
Bộ lễ phục màu xanh đậm ôm sát lấy vòng eo cô, thiết kế không tay để lộ cánh tay thon thả, làn da trắng ngần mịn màng và rạng rỡ.
Một bên cổ tay cô đeo đồng hồ, không phải loại đắt tiền nhưng kiểu dáng đơn giản toát lên vẻ thanh thoát, cổ tay còn lại đeo chiếc vòng ngọc thẫm màu cùng tông với lễ phục, càng tôn thêm vẻ trắng ngần của làn da thêm mấy phần.
Lễ phục cổ chữ V, bó eo, trên váy không có nhiều phụ kiện rườm rà, tà váy rất dài phủ đến mắt cá chân, cô đi thêm đôi giày cao gót khoảng mười phân.
Giang Tĩnh Bạch xoay người trước gương một chút rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm để kẻ mày vẽ mắt.
Khi cầm cây chì kẻ mày lên, cô đột nhiên nhớ đến một người từng nói với mình: "Này Tĩnh Bạch, trên tivi đều bảo thích một người là phải vẽ lông mày cho người đó, sau này mình vẽ cho cậu cả đời nhé?"
Cả đời.
Một từ ngữ thật quyến rũ biết bao.
Giang Tĩnh Bạch cầm lại chì kẻ mày, gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi đầu, bắt đầu tập trung trang điểm.
Nửa giờ sau, tiếng chuông cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói của trợ lý: "Giám đốc Giang, sắp đến giờ rồi ạ."
"Tôi biết rồi."
Vài phút sau, Giang Tĩnh Bạch sải bước trên đôi giày cao gót cùng trợ lý bước vào thang máy, rời khỏi khu chung cư.
Đầu tháng mười, sáng sớm và đêm tối se lạnh, buổi trưa vẫn còn những đợt gió ấm thổi vào, đến tối lại mang theo hơi lạnh khiến người ta phải nổi da gà.
Ngư Hi không phải bị lạnh đến tỉnh, mà cô bị làm phiền đến tỉnh.
Tiếng chuông điện thoại như đang đòi mạng vang lên liên hồi, Ngư Hi ngáp một cái rồi nghe máy.
"Alo."
"Hi Hi, là mình đây."
Ngư Hi cử động cổ một chút: "Mình biết, mình đâu có điếc, giọng của cậu mà mình không nhận ra sao?"
Hồ Tiểu Tĩnh phụt một tiếng cười: "Chà, Ngư đại minh tinh vẫn còn nhớ mình sao? Tiểu nhân thật sự quá cảm động rồi!"
"Cậu ngứa đòn à?"
Ngư Hi lầm bầm: "Mình còn chưa tính sổ với cậu đâu."
"Chuyện lớn như con gái nuôi của mình chào đời mà cậu lại không nói cho mình biết?"
Hồ Tiểu Tĩnh ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
"Lại là Hàn Nghi Tư chứ gì, mình đã bảo cậu ấy đừng nói cho cậu rồi, mình muốn dành cho cậu sự bất ngờ mà!"
Ngư Hi bị chọc cười: "Bất ngờ? Đứa bé đó lẽ nào là của mình?"
Hồ Tiểu Tĩnh khẽ ho một tiếng: "Cậu chỉ giỏi cái miệng thôi nhỉ? Trên Weibo mình đều xem hết rồi, hai ngày nay có bận lắm không?"
Ngư Hi rất thành thật: "Không có. Khá thong thả."
Thậm chí còn là sự rảnh rỗi hiếm hoi kể từ khi nổi tiếng.
Hồ Tiểu Tĩnh thở dài: "Biết rồi, cậu cũng thật là, im hơi lặng tiếng mà tung ra tin tức chấn động như vậy, mình thấy đám người hâm mộ của cậu sắp phát điên hết rồi."
Ngư Hi cười cười, không lên tiếng, Hồ Tiểu Tĩnh tiếp tục nói: "Đúng rồi, mình thấy trong nhóm chat nói là Giang Tĩnh Bạch về rồi, cậu biết chưa?"
"Biết rồi."
Ngư Hi đứng dậy khỏi ghế sofa, vặn mình: "Cô ấy là sếp mới của mình."
"Phụt!"
Đây là lần thứ hai Hồ Tiểu Tĩnh phát ra tiếng động này, cậu ấy chẳng thèm che giấu mà trực tiếp hóng hớt: "Sếp mới của cậu? Cậu bảo Giang Tĩnh Bạch là sếp mới của cậu sao?"
Ngư Hi chớp mắt: "Lời mình vừa nói khó hiểu lắm sao?"
"Không phải, không phải."
Hồ Tiểu Tĩnh vẫn cảm thấy thần kỳ: "Không, sao cô ta lại đến công ty đó của cậu? Còn trở thành sếp của cậu nữa? Hi Hi cậu thành thật khai mau, có phải hai người lại dây dưa với nhau rồi không? Mình nghe cậu gọi điện thoại trong chương trình là đã thấy có gì đó sai sai rồi!
Cậu đừng có mà lành sẹo quên đau, lần này nếu lại bị đá nữa thì không ai cùng cậu phát điên nữa đâu!"
Ngư Hi dở khóc dở cười: "Cô Hồ à, không phải cậu nghĩ hơi nhiều rồi sao?"
Hồ Tiểu Tĩnh nén cơn giận đang bốc lên: "Không phải nghĩ hơi nhiều, mà mình sợ cậu lại không có chí khí! Người ta chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là cậu đã mất hồn mất vía rồi!"
Cậu ấy không nói thì thôi, vừa nói đến đây thì cơn hỏa khí vừa nén xuống lại bốc lên.
Thuở trước Ngư Hi đối xử với Giang Tĩnh Bạch thế nào, cậu ấy và Hàn Nghi Tư đều chứng kiến hết cả, không nói đến chuyện là một người bạn gái "nhị thập tứ hiếu" chuẩn mực, ngay cả thói quen sở thích của bản thân cô cũng thay đổi toàn bộ để chiều theo mọi thứ của Giang Tĩnh Bạch, vậy mà đổi lại được cái gì?
Chẳng có được cái gì cả, còn mắc một trận trọng bệnh, bệnh chưa khỏi đã nghe tin Giang Tĩnh Bạch chuẩn bị ra nước ngoài, cô lại kéo cái thân xác đang sốt hầm hập đến sân bay tìm người, cuối cùng ngất xỉu ngay tại đó.
May mà lúc ấy cậu ấy và Hàn Nghi Tư có mặt, cũng âm thầm đưa cô về, nếu không bây giờ lại thêm một vụ bê bối nữa rồi!"
Thế nên muốn cô dành sắc mặt tốt cho Giang Tĩnh Bạch ư?
Có cửa mới lạ!
Ngư Hi nghe bạn mình lải nhải mãi không thôi, còn nói nhiều hơn cả bố mẹ cô nữa, cô nhấn vào vầng trán đang đau nhức: "Dừng lại. Hôm nay cậu gọi điện cho mình là để mắng mỏ mình đấy à?"