Phân Cửu Tất Hợp

Chương 12: Chuyển Đến Nơi Ở Mới

Trước Sau

break

Chung Thần ngẩng đầu: "Chị nói an ninh ạ?"

Ngư Hi nghĩ một chút: "Chị nói mảng xanh rất tốt."

Chung Thần: ...

Hai người không cùng tần số thì trò chuyện kiểu gì đây?

Gà nói vịt nghe!

Chung Thần cạn lời, cô xách vali của Ngư Hi đi vào cửa lớn, đưa cho cô hai tấm thẻ: "Tấm này là thẻ thang máy, tấm này là thẻ từ."

Ngư Hi gật đầu nhận lấy: "Tầng mấy?"

Chung Thần: "Tầng mười bảy."

Ngư Hi ấn số tầng, thang máy chậm rãi đi lên.

Đến nơi, cửa thang máy mở ra, Ngư Hi thấy hai cánh cửa, Chung Thần chỉ vào một trong số đó: "Bên kia."

Ngư Hi quẹt thẻ đi vào, nhìn quanh một vòng, cũng giống như bức ảnh hôm qua Chung Thần chụp cho cô xem, căn hộ sạch sẽ ngăn nắp.

Bây giờ đang là chính ngọ, ánh mặt trời chiếu vào càng tăng thêm vẻ sáng sủa, cô vừa mở cửa ban công, điện thoại đã reo không ngừng.

Cứ tưởng lại là Bạch Vũ Đường gọi tới giáo huấn mình, cô nhìn màn hình thấy hiện tên Hàn Nghi Tư.

Ngư Hi bắt máy, đầu dây bên kia lại truyền đến lời hỏi thăm thân thiết: "Chuyện gì vậy hả, mình thấy top tìm kiếm nói cậu ném micrô?"

"Cậu không đổi được câu mở đầu khác sao?"

Ngư Hi mím môi, rời ban công quay lại phòng khách, ngồi xuống ghế sofa.

Hàn Nghi Tư nghe thấy lời cô nói thì mặt đầy vẻ mờ mịt: "Câu mở đầu?"

Ngư Hi giả vờ bắt chước giọng điệu lúc gọi điện lần trước của anh: "Chuyện gì vậy hả, mình thấy trên mạng sao đều nói cậu thích phụ nữ?"

Hàn Nghi Tư bị chọc cười, nói: "Đừng đùa nữa, rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Ngư Hi nghĩ một chút: "Bị dàn cảnh ăn vạ rồi."

Hàn Nghi Tư liên tưởng đến hai cái top tìm kiếm, buột miệng: "Chó săn?"

Ngư Hi ừ một tiếng đơn giản, sau đó hỏi: "Lần này cậu nghỉ ngơi hơi bị lâu đấy, còn có thời gian quan tâm đến mấy tin đồn trên mạng?"

Hàn Nghi Tư cười hai tiếng: "Mình xin nghỉ phép."

"Nghỉ phép?"

Ngư Hi nhíu mày: "Cậu làm sao vậy?"

Hàn Nghi Tư lại ngẩn ra: "Mình có làm sao đâu? Chẳng lẽ cậu còn chưa biết sao?"

Ngư Hi nhướng mày: "Chuyện gì?"

Hàn Nghi Tư bực mình nói: "Con gái nuôi của cậu sinh rồi."

"Sinh vào tối hôm kia, Tiểu Tĩnh không liên lạc với cậu à?"

"Vẫn chưa."

Hàn Nghi Tư an ủi cô: "Chắc chắn là xem tin tức thấy hai ngày này cậu bận nên không dám làm phiền đấy."

Ngư Hi gật đầu, nói đơn giản với Hàn Nghi Tư vài câu rồi cúp máy.

Trong phòng, Chung Thần đã sắp xếp xong xuôi đồ đạc, thấy cô gác máy thì hỏi: "Hi Hi trưa nay chị muốn ăn gì để em đi mua?"

"Không cần đâu."

Ngư Hi xua tay: "Chị không đói, em về trước đi."

Chung Thần thấy bộ dạng mệt mỏi của cô thì xót xa lên tiếng: "Hay là để em ở đây bồi chị?"

Ngư Hi nghiêng đầu, nhếch môi cười như không cười: "Em muốn bồi chị thế nào? Kiểu tắm chung ấy hả?"

Chung Thần bị sặc nước miếng, lập tức lườm nguýt một cái: "Em về đây."

"Tạm! Biệt!"

Khi cánh cửa khép lại, Ngư Hi sờ sờ gò má mình, lại cúi đầu nhìn vóc dáng của bản thân, sao thế nhỉ, bây giờ cô bị ngay cả một trợ lý cũng ghét bỏ rồi sao?

Chung Thần đang đứng trong thang máy vỗ vỗ gò má để thoát khỏi cảm giác xấu hổ vì bị nữ thần trêu chọc, lúc xuống thang máy mặt vẫn còn hơi đỏ.

Cô cúi đầu.

Vô tình va vào một người, cô lập tức xin lỗi: "Xin lỗi ạ."

Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau đó: "Không sao."

Giọng điệu thanh lãnh, lộ rõ vẻ xa cách.

Chung Thần ngẩng đầu, kinh ngạc: "Giang, Giang... Giang tổng?"

Giang Tĩnh Bạch nhìn cô, Chung Thần vội vàng tự giới thiệu: "Chào Giang tổng, em là trợ lý của Ngư Hi, hôm nay có gặp qua ở văn phòng ạ."

"Chào cô."

Giang Tĩnh Bạch hơi gật đầu coi như chào hỏi.

Lúc cô ấy nói chuyện thì lướt qua người Chung Thần.

Chung Thần ngẩng đầu nhìn thấy góc nghiêng của cô ấy, sau đó ngẩn người tại chỗ.

Ngay khi cửa thang máy khép lại, cô điên cuồng gọi điện cho Ngư Hi!

"Hi Hi! Nói cho chị một tin này!"

Ngư Hi vừa định vào phòng tắm, nghe thấy giọng cô thì dừng động tác, vẻ mặt bình thản: "Weibo lại nổ rồi à?"

"Không phải, không phải Weibo, là chị."

Ngư Hi nhíu mày: "Chị?"

Chung Thần nuốt nước miếng: "Em thấy chị sắp nổ tung tới nơi rồi."

"Nói rõ xem."

Chung Thần hắng giọng: "Em đột nhiên nhớ ra hàng xóm sát vách nhà chị là ai rồi."

Tim Ngư Hi hẫng một nhịp: "Là ai?"

Chung Thần đành liều mình nói: "Sếp mới đến, Giám đốc Giang."

Nói xong em lập tức đưa điện thoại ra xa khỏi tai, vốn tưởng Ngư Hi sẽ nổi trận lôi đình, sẽ trách mắng em làm việc không tốt, không ngờ cô nghe xong chỉ im lặng vài giây, cuối cùng đáp: "Ừ."

Chung Thần ngây người, tiếng ừ này có nghĩa là sao?

[Chị Hi, em nhớ ra người sống cạnh nhà chị là ai rồi, là sếp mới đến, Giám đốc Giang.]

Sau khi gác máy, bên tai Ngư Hi vẫn vang vọng giọng nói của Chung Thần, thực ra tối qua cô đã đoán được đó là Giang Tĩnh Bạch rồi.

Hồi đó khi cô đuổi theo Giang Tĩnh Bạch khắp trường, đừng nói là bóng lưng, ngay cả độ cong khóe miệng trong mỗi nụ cười của Giang Tĩnh Bạch là bao nhiêu, biểu cảm nào là vui mừng, biểu cảm nào là lấy lệ, cô đều nắm rõ mồn một.

Đúng vậy, thuở ấy cô mê luyến Giang Tĩnh Bạch như thế, thích đến mức bất chấp tất cả, dốc cạn mọi thứ mình có.

Cuối cùng lại nhận lấy kết cục bị chia tay.

Sau này cô tự hỏi, có phải vì bản thân quá thích, gây áp lực quá lớn cho đối phương, nên tình cảm này mới không có kết thúc tốt đẹp?

Dĩ nhiên câu hỏi này không ai có thể trả lời.

Vì khi cô muốn hỏi, Giang Tĩnh Bạch đã ra nước ngoài rồi.

Bây giờ dù gặp lại nhau, nhưng cô đã không còn muốn hỏi nữa.

Ngư Hi nằm trên ghế sofa, nhìn chiếc đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu, đầu óc rối bời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc