Trình Lập có chút muốn khóc: "Cảm ơn anh."
Người đàn ông nghĩ cậu bị đánh cho ngốc rồi, không kịp nghĩ gì khác lập tức gọi trợ lý lái xe đến, đưa cậu đi bệnh viện.
Toàn thân Trình Lập đầy máu, cậu không dám dựa vào người khác, chỉ cẩn thận hỏi người cứu mình: "Chào anh, xin hỏi anh tên gì? Cũng cảm ơn anh, tôi không sao đâu, không cần đi bệnh viện."
Cậu căn bản không trả nổi viện phí.
Người đàn ông dùng khăn lau vết máu ở khóe mắt cho cậu, ôn tồn đáp: "Tôi tên Dịch Toại, không cần cảm ơn. Những người bắt nạt cậu là bạn học của cậu à? Tôi vừa báo cảnh sát rồi, sau này nếu bọn họ còn bắt nạt cậu, cậu có thể tự báo cảnh sát hoặc tìm giáo viên, biết không?"
Sự quan tâm đột ngột khiến Trình Lập cảm thấy bối rối. Thực ra, cậu cũng không biết những người đó có phải bạn học hay không.
"Cảm ơn anh, cho tôi xuống xe được không? Tôi không muốn đi bệnh viện." Trình Lập chợt nhớ ra giờ này cậu phải đi dạy kèm cho Tiểu Nhược, nhưng sợ dọa trẻ con nên hôm nay cậu xin nghỉ vậy. Tuy nhiên, cậu vẫn không thể đi bệnh viện.
Dịch Toại không cho trợ lý dừng xe, nhìn quần áo của Trình Lập, trong lòng đại khái đã hiểu rõ. Gia cảnh cậu học sinh trước mặt này không tốt, nhưng anh không quen hỏi chuyện riêng tư của người khác nên chỉ có thể khuyên nhủ: "Vết thương của cậu hơi nặng, cần phải đến bệnh viện kiểm tra. Cậu đừng lo viện phí, tôi có thể ứng trước cho cậu rồi liên lạc với người nhà của cậu, được không?"
Nước mắt lưng tròng, Trình Lập khẽ lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không còn người thân nào nữa."
"Vậy cũng không sao, coi như tôi cho cậu mượn nhé?" Dịch Toại kiên trì, Trình Lập cũng không nói thêm nữa.
Đến bệnh viện, Trình Lập ôm bụng, cẩn thận hỏi Dịch Toại: "Anh Dịch, tôi có thể đi vệ sinh một lát được không?"
Dịch Toại không yên tâm, vốn định đi theo cậu, chỉ là anh lại sợ cậu căng thẳng bèn đi tìm bác sĩ trước. Có điều đợi hơn nửa tiếng, Dịch Toại đến nhà vệ sinh tìm người mới phát hiện cậu học sinh mà anh cứu đã biến mất. Dịch Toại tìm khắp nơi, nghĩ cậu toàn thân đầy thương tích và máu như thế, không biết đã rời đi bằng cách nào.
Cuối cùng, bảo vệ bệnh viện cung cấp thông tin cho anh: "Cậu bé đó đã về rồi, là tự đi về."
Dịch Toại đành báo cảnh sát, nhờ cảnh sát tìm được người thì liên lạc với anh.
Khi Trình Lập về trường thì trời đã khá tối, không ai nhìn thấy bộ dạng của cậu. Trình Lập đau đến mức toàn thân không bình thường, cậu rất tủi thân nhưng không biết phải làm sao.
Nhà trường thường chuẩn bị sẵn thuốc trị thương ở ký túc xá học sinh, Trình Lập lấy một ít về tự bôi. Bụng và đùi toàn vết bầm tím, có lẽ là bị tụ máu.
Trước đây cậu đã học cách chườm đá và chườm nóng trong tiết sinh học, nên Trình Lập hoàn toàn có thể tự xử lý vết thương. Nằm trên giường ký túc xá, cậu đau nhức khắp người nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường, đồng thời không biết tương lai phải làm sao.
Trình Lập xin nghỉ phép, cả lớp đều biết nhưng cũng giả vờ như không biết. Lăng Tuần thì không để ý, cho đến khi hắn nghe được tin tức từ Tạ Phong.
"Đám người đó lại gây sự, chúng tưởng Trình Lập thân với cậu nên đã đánh cậu ta. Anh bạn à, tôi hiểu cậu, để người không liên quan gì đến mình chịu trận không phải tính cách của cậu. Chúng ta phải làm sao đây?"
Nghe xong, Lăng Tuần chỉ thấy lửa giận ngùn ngụt trong lòng. Hắn muốn chỉnh đốn Trình Lập là thật, nhưng không phải bằng thủ đoạn hèn hạ như vậy. Đám người đó nhất định phải trả giá!
Lăng Tuần lại gây chuyện. Nghe đồn một mình hắn đánh mười người, nổi tiếng khắp vùng, sau đó đám người kia không xuất hiện nữa.
Lăng Tuần đã nhiều ngày không gặp Trình Lập, hắn còn định tặng Trình Lập chút đồ nhưng cậu không đến, Lăng Tuần cũng quên mất.