Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 4.1: Liên tục rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan

Trước Sau

break

Bây giờ Trình Lập càng thu mình lại hơn. Trừ khi giáo viên gọi trả lời câu hỏi thì cậu không muốn nói chuyện với bất kỳ bạn học nào, vì bất kể cậu nói gì cũng sẽ có người nhắm vào cậu.

Hôm đó Tưởng Mai gây sự với cậu, coi như Lăng Tuần đã giúp cậu, một số người vì thế mà nghĩ rằng Trình Lập và Lăng Tuần có quan hệ khá tốt, nhưng những người âm thầm bắt nạt cậu lại càng nhiều hơn. Trình Lập biết mình không thể gây chuyện nên đành nhịn, nghĩ rằng chỉ cần lên đại học là mọi chuyện sẽ ổn thôi.

"Trình Lập, cậu ra ngoài với tôi!" Tạ Phong gõ bàn cậu, uể oải gọi. Trình Lập lập tức căng thẳng đi theo, Tạ Phong và Lăng Tuần là bạn thân, bình thường cậu vẫn luôn để ý điều này.

"Tìm tôi có việc gì?" Trình Lập không dám ra ngoài với đối phương, cậu rụt vai tỏ vẻ sợ hãi.

Tạ Phong xưa nay không thèm để ý đến những người như cậu, cảm thấy bắt nạt cậu là hạ thấp bản thân mình. 

Thấy xung quanh không có ai, cậu ta cũng không kiên nhẫn bèn ngồi phịch xuống: "Này, tôi có ý tốt nhắc nhở, tuy Lăng Tuần là anh em tôi, nhưng cậu ấy muốn chỉnh đốn cậu đấy. Tôi thấy dạo này nhiều người tìm cậu gây sự, nể tình cậu đã giúp tôi giấu chuyện lần trước nên tôi khuyên cậu một câu. Hãy xin lỗi Lăng Tuần đi, đừng tự hại mình nữa."

Chuyện Tạ Phong nói liên quan đến giới tính thứ hai của cậu ta. Trình Lập không nhiều lời, cũng tuyệt đối sẽ không ra ngoài nói với ai.

Trình Lập giải thích: "Nhưng Lăng Tuần tặng quà cho tôi, cậu ấy cũng không làm gì tôi cả."

"Cậu ấy nhất thiết phải làm gì cậu mới là chỉnh đốn cậu à? Tôi đang mạo hiểm tính mạng để nhắc nhở cậu đấy. Tóm lại cậu tự lo liệu đi nhé." Tạ Phong nhìn Trình Lập như nhìn một kẻ ngốc. Cậu ta nói đến mức này rồi, đối phương không hiểu thì thôi.

Chẳng bao lâu sau, Trình Lập đã hiểu ý của Tạ Phong.

Tan học, Trình Lập vội đi dạy kèm cho Tiểu Nhược, vừa đến trạm xe buýt đã bị một đám người vây quanh. Lần này là một đám Alpha nam, bọn họ nhìn cậu từ trên cao xuống, tên cầm đầu cầm gậy sắt, khoanh tay nhìn cậu: "Mày và Lăng Tuần có quan hệ rất tốt à?"

"Không, tôi không thân với cậu ấy." Trình Lập nắm chặt sách trong tay, định kêu cứu. 

"Cứu tôi với, cứu..." Trình Lập gào lên nhưng bọn chúng không quan tâm, chỉ nhìn bộ dạng sợ hãi của cậu mà cười khẩy.

"Các người muốn làm gì?" Trình Lập tự nhận bản thân chưa từng đắc tội với ai bên ngoài trường.

"Lăng Tuần dẫn người đánh tao, mày nghĩ sao?"

Tên đó đẩy cậu một cái, Trình Lập cố gắng đứng thẳng người: "Tôi không thân với Lăng Tuần, các người tìm người tính sổ, tại sao lại tìm tôi?"

"Tại sao hả?" Tên đó vung tay, ra hiệu cho đám người phía sau: "Dẫn nó đi, cho nó biết tại sao. Nhớ chụp ảnh lại cho thằng cháu Lăng Tuần xem!"

Trình Lập giãy giụa nhưng cậu không đủ sức, vẫn bị bọn chúng lôi vào con hẻm phía sau. Bị đẩy ngã xuống đất, Trình Lập ôm chặt đầu, thầm nghĩ chỉ cần không chết là được.

"Đánh, đánh càng mạnh càng tốt!" 

Đám người nghe lệnh xông lên. Nắm đấm, gậy gộc, tất cả đều giáng xuống người Trình Lập. Bây giờ cậu đã hiểu lời nhắc nhở của Tạ Phong là ý gì, nhưng cậu và Lăng Tuần thực sự không thân thiết. Lăng Tuần còn vô cùng ghét cậu, Trình Lập không biết phải làm sao.

"Các người đang làm gì vậy?" Một giọng nam ôn hòa vang lên cắt ngang bọn chúng.

Đám Alpha bị phát hiện cũng không dừng lại. Đầu óc Trình Lập không còn tỉnh táo nữa, mơ hồ cảm thấy có người đỡ cậu dậy, xung quanh còn có tiếng còi cảnh sát vang lên.

"Không sao rồi, để tôi đưa cậu đi bệnh viện nhé."

Trong cơn choáng váng, Trình Lập cố gắng mở mắt, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú đỡ cậu dậy. Người này đeo kính gọng vàng trông rất nho nhã, cũng không ghét bỏ người cậu bê bết máu, cứ thế nửa ôm cậu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương