Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 3.2

Trước Sau

break

Nếu không phải thầy Hoàng nhắc nhở, cậu cũng suýt quên mất, cậu đã qua mười tám tuổi mà vẫn chưa phân hóa, liệu có phải cơ thể xảy ra vấn đề gì không? 

Nhưng cậu không có tiền đi khám, thế nên chuyện này chỉ có thể tạm gác lại. Sáng hôm sau, Trình Lập hiếm khi không tỉnh táo lắm đã đến lớp. Lăng Tuần vẫn khoan thai đến muộn, thấy Trình Lập, hắn lại định ném đồ cho cậu.

Trình Lập kịp thời lên tiếng ngăn cản: "Xin lỗi bạn học Lăng, tôi không nhận đồ của cậu được. Thứ cậu cho tôi hôm qua, tôi cũng không thể nhận."

Trình Lập trả đồ lại rồi không dám nhìn hắn nữa. Mặt Lăng Tuần tối sầm, một lúc sau, Trình Lập mới nghe thấy hắn cười khẩy.

"Trình Lập, cậu đúng là không biết điều!" Vẫn cứ hết lần này đến lần khác.

Trình Lập không nói gì, Lăng Tuần trực tiếp bỏ đi. Nhiều bạn học xung quanh chứng kiến, trong đó cậu nghe thấy có người nói: "Xem kìa, Trình Lập chọc giận Lăng Tuần rồi, chẳng phải mấy hôm trước hai người còn tặng quà cho nhau sao?"

Nữ sinh Omega tóc vàng mắt xanh ngồi cuối lớp đang soi gương trang điểm. Từ ngày đầu tiên Lăng Tuần vào lớp, Tưởng Mai đã để ý đến người cực phẩm đó rồi. Tên ngốc Trình Lập kia vậy mà lại là người đầu tiên nói chuyện được với Lăng Tuần, hắn còn đối xử tốt với cậu như vậy, mỗi lần đều khiến cô ta vô cùng ghen tị.

Giờ ăn trưa, Tưởng Mai rủ vài Omega thân thiết ra sau thư viện chặn đường Trình Lập. Cô ta dùng móng tay đỏ chót véo cằm cậu, tát cậu một cái thật mạnh. Chiều cao của bọn họ gần bằng nhau, Trình Lập bình thường không có bạn bè, lúc này cũng chẳng có ai giúp đỡ.

"Tại sao Lăng Tuần lại tặng quà cho mày?" Tưởng Mai kiêu ngạo hỏi: "Mày có biết bản thân là cái thá gì không? Lăng Tuần là ai? Mày dựa vào cái gì mà nhận đồ của cậu ấy rồi lại chọc cậu ấy tức giận hả?"

Trình Lập choáng váng, mặt rất đau. Cậu luôn không có cảm giác tồn tại, hơn nữa bị bảy tám người hùng hổ vây quanh khiến cậu cảm thấy ngột ngạt: "Bạn Tưởng, tôi và Lăng Tuần chỉ là bạn cùng bàn, tôi cũng không nhận đồ của cậu ấy, càng không chọc cậu ấy tức giận."

Đàn em của Tưởng Mai, Diêu Tư Tư hét lên: "Chết tiệt! Lăng Tuần tặng quà cho mày mà mày không nhận, mày có bị ngu không?"

Mặt Tưởng Mai càng thêm u ám, véo Trình Lập mạnh hơn: "Tao cảnh cáo mày, tránh xa Lăng Tuần ra một chút, cậu ấy là của tao."

"Ai là của cô?" Lăng Tuần dựa vào cây hoa bằng lăng tím cách đó không xa, nhìn đám Omega bắt nạt một Omega khác. Hắn vốn không muốn xen vào, nhưng hình như hắn nghe thấy giọng của Trình Lập.

"Lăng Tuần?" Tưởng Mai nhìn thấy hắn thì rất vui. Giây tiếp theo, Lăng Tuần tiến lại gần, mùi hương trên người hắn tạo áp lực rất lớn cho đám người kia. Ngoại trừ Tưởng Mai và Trình Lập thì những người khác chạy còn nhanh hơn cả thỏ. Tưởng Mai là cố gắng chịu đựng, còn Trình Lập thì không cảm thấy gì.

"Đừng gọi tên tôi, tôi nghe thấy ghê tởm!" Lăng Tuần trợn mắt nhìn Tưởng Mai: "Cô là ai? Tôi quen cô à?"

Tưởng Mai nhỏ giọng giới thiệu bản thân, nhưng Lăng Tuần hoàn toàn không muốn nghe, trừng mắt mắng cô ta: "Cút ngay! Nhìn cô là thấy phiền!"

Mặt Tưởng Mai tái mét, khóc lóc bỏ chạy. Trình Lập thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng Lăng Tuần đã cứu mình: "Cảm ơn cậu." 

Nói xong, cậu cũng định rời đi.

Lăng Tuần chặn cậu lại: "Đứng đó, tôi không nhận lời cảm ơn vô danh. Còn nữa Trình Lập, tôi ghét cậu, nhìn cậu xem, chẳng hợp với ai trong chúng tôi cả. Hôm nay tôi không phải cứu cậu, tôi chỉ ghét bị loại người đó để ý tới thôi, nhớ chưa?"

Mặt Trình Lập vừa bị đánh vẫn còn nóng, bây giờ càng nóng hơn, cậu cúi đầu: "Xin, xin lỗi..."

"Cút đi!" Lăng Tuần đút một tay vào túi quần, tiêu sái bỏ đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương