Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 3.1: Lăng Tuần ghét cậu 

Trước Sau

break

"Này, cái này cho cậu!" Lăng Tuần lấy ra một chiếc hộp màu sắc đưa cho Trình Lập. Trình Lập không dám nhận, kiên quyết từ chối.

"Không được từ chối, nếu không cậu sẽ không ở lại trường được nữa đâu."

Nghe vậy, mặt mày Trình Lập tái mét. Cậu có thể không cần bất cứ thứ gì, nhưng không cho cậu đi học thì làm sao được. Trình Lập đành phải nhận lấy, chờ xem là cái gì rồi cố gắng trả lại sau.

Lăng Tuần thấy cậu chịu nhận, nghĩ rằng kế hoạch đã tiến thêm một bước, ấy thế mà hắn vẫn không thấy hài lòng. Trình Lập vậy mà lại tặng quà cho hắn, tính tình hắn vốn không thích tùy tiện nhận đồ của người khác. Nhưng cũng không sao, ra ngoài vứt đi là được.

Tan học, đến ngày Trình Lập trực nhật, cậu dọn dẹp lớp học xong mới ra ngoài, lại thấy trong thùng rác một chiếc hộp quen thuộc. Dải ruy băng thắt nơ bướm vẫn còn nguyên vẹn, kẹo bên trong một viên cũng chưa được động đến, phong bì không còn ở đó, không biết là bị ai nhặt đi hay Lăng Tuần không vứt.

Trình Lập cảm thấy cả người như chết lặng. Lăng Tuần không cần đồ của cậu, tiện tay vứt đi sao?

Nếu đã vậy, ngay từ đầu không nhận chẳng phải tốt hơn à? Như thế này thật lãng phí biết bao! Hơn nữa, bản thân cậu cũng chưa bao giờ dám mua thứ đắt tiền vậy đâu.

Trình Lập nhìn vài phút mới nhớ ra phải nhặt nó lên, cậu cũng không quan tâm gì khác, cất vào cặp mới thấy yên tâm hơn một chút. Về đến ký túc xá, Trình Lập cẩn thận đặt hộp kẹo vào sâu bên trong giá sách.

Phòng ký túc xá của bọn họ vốn là phòng sáu người, điều kiện thực ra khá tốt, có cả bếp và nhà vệ sinh. Chỉ có mình Trình Lập là khó khăn về kinh tế, những bạn cùng phòng khác thích ở căn hộ đơn hơn nên cả phòng chỉ có một mình cậu. Bây giờ cả tòa nhà ký túc xá chắc không quá một trăm người. Trình Lập cảm thấy hơi khó chịu, lần đầu tiên cậu bày tỏ thiện chí với người khác đã bị ghét bỏ.

Thực ra, cậu nên nghĩ đến điều này từ sớm, cũng không nên nhận đồ của Lăng Tuần. Thứ Lăng Tuần mới cho nằm trong cặp, Trình Lập thậm chí không dám nghĩ đến việc mở ra, định bụng ngày mai trả lại cho hắn.

Nghĩ vậy xong, Trình Lập đọc sách một lát, lúc định đi ngủ thì quản lý ký túc xá đến gõ cửa phòng cậu: "Trình Lập ơi, có một người họ Hoàng gọi điện cho em này."

"Dạ, em đến ngay đây thầy." Trình Lập rất vui, người mà quản lý ký túc xá nói đến chính là viện trưởng của trại trẻ mồ côi. 

Thầy Hoàng trước đây là giáo viên tiểu học, sau khi nghỉ hưu thì làm viện trưởng trại trẻ, cậu có thể tiếp tục đi học là nhờ công lao của ông.

"Alo." Chỉ có trước mặt ông, Trình Lập mới nói nhiều hơn một chút: "Thầy Hoàng à, muộn thế này rồi mà thầy vẫn chưa nghỉ ngơi ạ?"

"Khụ khụ." Dạo này sức khỏe của thầy Hoàng không tốt, ho khá nhiều: "Tiểu Lập à, dạo này em thế nào?"

"Em vẫn ổn, thầy thì sao ạ? Mọi người đều khỏe chứ?" Vào các kỳ nghỉ đông và hè, Trình Lập vẫn sẽ về trại trẻ, dù sao đó cũng là nhà của cậu.

Thầy Hoàng do dự một lúc rồi mới nói: "Tiểu Lập, trại trẻ mới nhận thêm hai em nhỏ nên học kỳ tới, phần trợ cấp sinh hoạt phí của em, có lẽ sẽ không thể gửi cho em nữa..."

"Vâng, không sao đâu ạ." Trình Lập biết, thầy Hoàng có thể chăm sóc cậu đến ngày hôm nay đã rất khó khăn rồi, cậu không nên tham lam: "Thầy Hoàng ơi, cảm ơn thầy đã chăm sóc em bao nhiêu năm qua, kỳ nghỉ em có thể đi làm thêm."

"Tiểu Lập, em có thể sẽ phân hóa trong một hai năm tới, em tự chú ý nhé."

"Vâng ạ, cảm ơn thầy đã quan tâm." Cúp điện thoại xong, Trình Lập có hơi sợ hãi. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương