"Sao vậy, dù sao cũng là bạn học, nhận hộp sữa thôi mà."
Trình Lập đẩy hộp sữa lại. Đây là lần đầu tiên có người tặng đồ cho cậu, nhưng cậu không dám nhận, vì cậu không trả nổi: "Xin lỗi nhưng tôi thật sự không nhận được, cảm ơn cậu."
Nói rồi, Trình Lập nở một nụ cười ngại ngùng. Lăng Tuần không vui, nghiêm giọng đáp: "Đồ tôi cho thì không được từ chối, trừ khi cậu ghét bỏ tôi hả?"
Lời này vừa nói ra, Trình Lập không dám khước từ nữa. Cậu không giỏi từ chối lòng tốt của người khác, đương nhiên cũng không có nhiều cơ hội như vậy.
"Cảm ơn cậu." Trình Lập lặng lẽ nhận lấy. Hộp sữa này toàn chữ nước ngoài, là hàng nhập khẩu sao? Cậu thầm nghĩ đến giá của nó, cũng nghĩ phải tặng cho Lăng Tuần một món quà đáp lễ và trả lại hai nghìn đồng trước đó.
Lăng Tuần nói chuyện và tặng quà cho Trình Lập, tin tức này như mọc cánh bay đến mọi ngóc ngách trong khuôn viên trường. Lăng Tuần nổi tiếng vì sự xuất sắc của mình, Trình Lập cũng nổi tiếng vì cậu không có gì cả. Hai người này gắn liền với nhau, đa số mọi người đều ghen tị với Trình Lập, bàn tán sau lưng không ngớt.
Buổi học chiều kết thúc, Trình Lập vội vàng bắt xe buýt đến nhà học sinh. Công việc gia sư này là do cô Hứa giới thiệu cho cậu, dạy Toán cho một cậu bé bảy tuổi. Vì cậu học giỏi nên tiền công mà phụ huynh trả cũng đủ để cậu trang trải cuộc sống hàng ngày.
"Chào anh." Trình Lập gõ cửa, là ba của cậu bé ra đón. Đối phương là một Omega, còn là quản lý của một công ty, đối xử với cậu khá hòa nhã.
"Tiểu Trình đến rồi à. Vào đi, Tiểu Nhược đợi em lâu rồi."
Đến chín giờ tối mới dạy xong, Trình Lập định về nhưng cậu có chút ngập ngừng khi đối diện với ba của Tiểu Nhược. Đối phương thấy cậu có vẻ muốn nói gì đó, bèn ân cần hỏi: "Tiểu Trình à, có vấn đề gì sao?"
Trình Lập không biết nên mở lời thế nào, cậu mân mê ngón tay, nhỏ giọng hỏi: "Anh Vương ơi, không biết anh có thể trả trước cho em một ít tiền công tháng này được không? Em... Em đang cần gấp." Trình Lập không dám ngẩng đầu, cậu sợ bị từ chối.
"Ồ, vậy à? Không sao, em cần bao nhiêu?"
"Hai trăm thôi ạ!" Mắt Trình Lập sáng lên. Ba của Tiểu Nhược quay người đi lấy tiền cho cậu. Trong mắt anh ấy, Trình Lập cái gì cũng tốt, chỉ là quá nhút nhát.
Trình Lập nhận được tiền, trong lòng mới thoải mái hơn chút. Cậu đến siêu thị hỏi nhân viên bán hàng, mua một hộp kẹo gấu nhập khẩu nhiều màu sắc, định ngày mai sẽ tặng cho Lăng Tuần để trả ơn.
Ngày hôm sau, Lăng Tuần không đến lớp buổi sáng. Trình Lập rất thất vọng, cậu cầm hộp kẹo mà bồn chồn không yên, nghĩ thầm có lẽ Lăng Tuần căn bản không để ý đến hộp sữa tặng cậu, dù sao hắn cái gì cũng có. Chẳng qua bản thân cậu có nguyên tắc riêng của mình.
Đến trưa Lăng Tuần mới tới, hắn ngồi vào chỗ rồi lấy máy tính bảng ra chơi game. Trình Lập cẩn thận lấy hộp kẹo và phong bì đựng tiền đưa cho hắn: "Bạn học Lăng Tuần, cái này cho cậu."
Lăng Tuần dán mắt vào màn hình máy tính bảng, căn bản không thèm để ý đến cậu. Trình Lập hơi xấu hổ, nhỏ giọng nhắc lại lần nữa. Lăng Tuần nghe thấy nhưng hắn sắp thua rồi, cũng không có kiên nhẫn, tiện tay cầm lấy đồ Trình Lập đưa ném vào ngăn kéo.
Trình Lập thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ hắn chịu nhận là tốt rồi. Cậu nằm xuống định ngủ một lát, trong lúc mơ mơ màng màng dường như có người vỗ vào tay cậu. Trình Lập giật mình tỉnh giấc, đối diện với ánh mắt trêu chọc của Lăng Tuần.
Hắn vắt chéo chân, ung dung hỏi cậu: “Cậu lấy thứ này ở đâu ra?"
Hiển nhiên là Lăng Tuần đang nói đến hộp kẹo. Trình Lập hiểu ý hắn, mặt đỏ bừng, rụt rè đáp: "Tôi tự mua!"
"Ồ..." Giọng điệu của Lăng Tuần khiến cậu trai đối diện vô cùng xấu hổ, Trình Lập cảm thấy bản thân đã làm sai. May mà Lăng Tuần không nói tiếp, nếu không cậu sẽ không còn chỗ nào để giấu mặt nữa.