Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 2.1: Thử thách mới

Trước Sau

break

Những ngày sau đó, Lăng Tuần ít khi để ý đến Trình Lập, bởi vì đã xảy ra một chuyện. Cạnh trường Nam Lý là trường dạy nghề D, là một ngôi trường bình thường, có vài người trong đấy luôn thích khiêu khích Lăng Tuần và Tạ Phong. Hai người không ít lần kéo theo đám anh em đánh nhau với lũ nhãi ranh đó. 

Lăng Tuần vốn không chịu thua, đánh nhau nhiều lần, chẳng ai phục ai. Hắn vào học được hơn ba tháng, sắp đến kỳ thi cuối kỳ mà ngày nào hắn cũng đi học muộn, về thì sớm. Trình Lập đã quen rồi, thậm chí còn mừng thầm. Lăng Tuần không đến, cậu cũng thấy thoải mái hơn.

"Ê." Lăng Tuần vừa vào lớp đã ngồi xuống, ném một tờ tiền cho Trình Lập: "Trình Lập, đi mua cho tôi chai Coca."

Trình Lập nhìn hắn mà không khỏi giật mình. Mặt Lăng Tuần đang chảy máu, hình như bị dao cứa: "Cậu, không sao chứ?"

Lăng Tuần lườm cậu: "Liên quan quái gì đến cậu? Đi mua đi, tiền thừa cho cậu."

Nói gì vậy? Trình Lập không nhận tiền, bực bội đưa cho hắn một chiếc khăn tay, nhỏ giọng nói: "Cậu đang chảy máu mà, đừng uống nước ngọt, lau đi."

Lăng Tuần hất chiếc khăn tay ra, hung dữ mắng: "Cậu là cái thá gì? Cũng xứng quản chuyện của tôi à? Tôi bảo cậu mau đi mua, đừng lằng nhằng!"

Trình Lập sợ hãi. Lăng Tuần chịu nói chuyện với cậu đã là điều không dám nghĩ tới, nhưng cậu cũng có lòng tự trọng. Nếu Lăng Tuần đã coi thường cậu, cậu cũng chẳng thèm giao tiếp với hắn. Thế là Trình Lập im lặng, ngồi yên bất động.

Lăng Tuần bực mình vô cùng, hôm nay hắn bị đánh lén nên mới rơi vào thế hạ phong. Bọn người kia còn dám động đến mặt hắn, nếu không đánh cho lũ nhãi ranh đó nằm bẹp dí thì hắn còn mặt mũi nào lăn lộn ở đây nữa. Bây giờ thấy Trình Lập không nghe lời càng khiến Lăng Tuần thực sự rất tức giận.

Qua hai ngày, Lăng Tuần cuối cùng cũng rửa được hận, đánh cho đám người trường bên cạnh một trận tơi tả. Bọn chúng không dám tiếp tục chọc vào hắn nhưng hắn vẫn không vui. Thằng nhóc Trình Lập kia... Mấy ngày nay không thèm để ý đến hắn, tại sao chứ? Từ trước đến nay chỉ có hắn bày ra sắc mặt với người khác thôi.

Tạ Phong đã sớm nhận ra Lăng Tuần có gì đó không ổn, cười hì hì hỏi: "Lăng Tuần, cậu sao vậy? Trông cậu không vui lắm. Nói ra xem, tôi giúp cậu nghĩ cách."

Lăng Tuần nhắc đến chuyện Trình Lập chọc giận mình, Tạ Phong "chậc" một tiếng: "Cậu chấp nhặt với cậu ta làm gì chứ? Tôi nói cho cậu biết, lúc tôi mới đến, chỉ có cậu ta không thèm để ý đến tôi. Tôi cũng muốn dạy dỗ cậu ta một trận, nhưng nhìn cái dáng vẻ ốm yếu, gầy gò đó, lỡ đánh ra nông nỗi gì lại đổ vạ cho tôi thì phiền lắm, thế nên tôi mới tha cho cậu ta đấy."

"Cậu không được động vào cậu ta." Khóe miệng Lăng Tuần nhếch lên nụ cười ranh mãnh: "Trình Lập, tôi phải trị cậu ta, dám không để ý đến tôi à!"

Thực ra đó chỉ là lòng hiếu thắng của thiếu niên mà thôi, nhưng Lăng Tuần lại rất kiên nhẫn, đối phó với Trình Lập, hắn có rất nhiều cách.

Sáng hôm sau, Lăng Tuần đến sớm hơn mọi ngày, Trình Lập thường là người đến lớp đầu tiên, lúc này cậu vẫn đang gặm bánh bao. Sự xuất hiện của Lăng Tuần khiến cậu cảm thấy rất áp lực.

"Cho cậu!" Lăng Tuần ném cho cậu một hộp sữa, không đợi Trình Lập từ chối, hắn đã ra lệnh: "Uống hết đi."

Trình Lập không nhìn hắn, khẽ lắc đầu: "Cảm ơn cậu, tôi không thể nhận được."

"Nhìn cậu kìa, cậu vẫn chưa phân hóa đúng không? Cậu không sợ sau này không phân hóa được sẽ thành người không có hộ khẩu à?" Lăng Tuần nheo mắt, đưa tay ra so sánh chiều cao của hai người. Mặt mày Trình Lập tối sầm, cậu mười chín tuổi rồi mà chỉ cao một mét bảy, quả thực hơi lùn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương