Kỳ thi cuối kỳ, Trình Lập xuất hiện trở lại nhưng không ai chú ý đến cậu. Tạ Phong nhìn thấy còn cố ý chỉ cho Lăng Tuần xem: "Ê, cậu xem, trên đầu cậu ta còn băng bó kìa."
"Liên quan gì đến tôi?" Bây giờ Lăng Tuần chỉ muốn thi xong cho nhanh, đề thi của trường đối với hắn chẳng khó khăn gì. Lăng Tuần là người nộp bài đầu tiên, còn Trình Lập, người luôn có thành tích tốt nhất lại nộp bài cuối cùng.
Giáo viên nhìn bài thi của Trình Lập, lắc đầu liên tục. Trong lòng cậu biết rõ năm nay vì dưỡng thương, cậu đã nghỉ học một tháng, bài vở bị bỏ lỡ chưa kịp bổ sung vì cậu không có đối tượng để hỏi.
Cậu chưa từng gây thù chuốc oán với ai, nhưng bây giờ lại có cảm giác sợ hãi Lăng Tuần từ tận đáy lòng. Năm nay thi không tốt, đồng nghĩa với việc không có học bổng, học phí học kỳ tới phải làm sao đây?
Nghĩ vậy, sau khi thi xong, Trình Lập đánh liều đi tìm cô Hứa một chuyến.
Cô Hứa nhìn cậu ngày càng gầy yếu cũng thấy xót xa, xoa đầu cậu: "Trình Lập, em đừng lo lắng, lúc trước em bị thương nặng như vậy, nếu không phải quản lý ký túc xá phát hiện, em đã mất mạng rồi. Chuyện kiếm tiền không vội, em cứ nghỉ ngơi thêm đã, được không? Ba Tiểu Nhược cũng nói với cô rồi, khi nào em khỏe lại thì có thể tiếp tục dạy kèm cho Tiểu Nhược."
Trình Lập rất cảm động, cảm ơn cô Hứa rồi đi ra. Chỉ dựa vào hai công việc làm thêm thì không đủ, cậu phải tìm thêm vài việc nữa.
"Cái này cho em." Cô Hứa lấy ra một chiếc điện thoại thông minh nhỏ, màn hình bị hỏng một chút.
"Cô Hứa, em không thể..."
Cô Hứa xua tay, ra hiệu mình hiểu cậu: "Một mình em quá nguy hiểm, em cứ cầm lấy điện thoại đi, dù sao cô cũng không dùng đến, khai giảng trả lại cô cũng được."
Cầm điện thoại ra ngoài, Trình Lập tra giá của nó, cậu có thể tranh thủ kỳ nghỉ đi làm thêm để trả lại tiền điện thoại cho cô Hứa. Từ cấp hai, Trình Lập đã thử tìm việc làm bên ngoài, cậu biết rõ ở đâu cần tuyển người. Ở khu phố nhà Tiểu Nhạc có một số nhà máy nhỏ và cửa hàng nhỏ thường tuyển học sinh.
Trình Lập chạy khắp nơi cả buổi chiều, ghi lại vài số điện thoại, thử gọi hỏi xem thì phát hiện thực sự có một nơi đang tìm người.
Trình Lập vội vàng xác nhận điều kiện tuyển dụng. Đó là một công ty dịch vụ gia đình, vì thiếu người nên đang tuyển nhân viên làm theo giờ. Trình Lập thấy bản thân khá tự lập, làm việc nhà chắc cũng được, hôm sau cậu lập tức đến công ty đăng ký.
"Cậu vẫn chưa phân hóa sao?" Giám đốc bộ phận nhân sự nhìn chứng minh thư của Trình Lập, mắt tròn xoe: "Nhưng, rõ ràng cậu đã mười chín tuổi rồi."
Trình Lập đỏ mặt, giải thích: "Xin lỗi, tôi phát triển hơi chậm, tôi là người bình thường, vẫn đang đi học, tranh thủ kỳ nghỉ làm thêm."
Giám đốc nhíu mày, chỉ vào một căn phòng nhỏ bên cạnh: "Tôi có một khách hàng đang cần tìm người nấu ăn dọn dẹp nhà cửa. Kia là nhà bếp, cậu vào nấu món gì đó cho tôi xem."
"Vâng." Trình Lập đeo cặp vào. Từ năm mười ba tuổi, cậu vẫn luôn phụ giúp trong bếp của trại trẻ, nấu ăn không làm khó được cậu. Chẳng mấy chốc, Trình Lập đã làm xong món thịt luộc chấm tỏi cho giám đốc xem.
"Anh xem được không ạ?" Trình Lập rất hồi hộp, công việc này là làm theo giờ, hơn nữa cậu còn có thể tìm thêm việc khác.
"Được rồi, thế này đi, cậu để lại số điện thoại, tôi sẽ liên hệ với khách hàng."
"Cảm ơn anh." Trình Lập vui vẻ rời đi.
Cậu lại tìm được một công việc phiên dịch. Đối phương kinh doanh nhỏ, vì nhà máy gần biên giới nên sẽ có khách hàng nước ngoài, cần tìm người giỏi tiếng Anh, bình thường giúp anh ta dịch tài liệu. Ông chủ rất dễ nói chuyện, chỉ là cứ nhìn cậu chằm chằm khiến Trình Lập hơi khó chịu, nhưng cậu không thể từ chối mức lương cao như vậy.
Nơi làm việc khá xa trại trẻ, nhưng gần trường. Trình Lập xin ở lại trường, cô Hứa đồng ý.