Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 5.2

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, Trình Lập nhận được điện thoại của khách hàng công ty dịch vụ gia đình. Đối phương có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, giọng điệu khá hung dữ, trực tiếp ra lệnh cho cậu: "Mau đến nấu cơm, nếu không tôi thuê cậu làm gì?"

Trình Lập vội vàng chạy đến. Lúc mở cửa, cậu giật mình, là Lăng Tuần. 

Hắn vẫn mặc đồ ngủ, tóc hơi rối nhưng không hề ảnh hưởng đến khí chất của hắn, ngược lại còn thêm chút phóng khoáng, bất cần. 

Lăng Tuần nheo mắt nhìn cậu: "Cậu nấu cơm cho tôi à? Công ty dịch vụ gia đình bây giờ làm ăn qua loa thế sao?"

Trình Lập vội vàng giải thích: "Xin lỗi, không phải lỗi của công ty, là tôi tìm việc làm thêm."

"Nấu thử một bữa xem, không hợp khẩu vị thì cậu cũng đừng hòng lấy được tiền." Lăng Tuần tự đi lên lầu, trước khi đi còn dặn dò cậu: "Ngoài nhà bếp ra, những chỗ khác cậu không được động vào. Còn nữa, cậu không được nói với ai là tôi ở đây."

Trình Lập nhìn vào tủ lạnh, chỉ có vài cây cải thảo, hành lá và một túi cánh gà chưa mở. Không có rau, Lăng Tuần cũng không báo trước, Trình Lập đại khái đã hiểu, một thiếu gia như Lăng Tuần ắt hẳn sẽ không quan tâm đến cảm nhận của người khác.

Tận dụng số nguyên liệu ít ỏi trong tủ lạnh, Trình Lập làm món cánh gà sốt coca và canh cải thảo. Khi lên gọi Lăng Tuần, hắn đang nghe điện thoại. Trình Lập gọi xong thì xuống lầu đợi.

Hơn nửa tiếng sau, Lăng Tuần thay một bộ đồ thường ngày, trông vẫn rất sang trọng. Tuy nhiên, khi nhìn thấy món ăn trên bàn, mặt hắn tối sầm lại.

"Đây là món cậu nấu à? Chẳng phải cậu biết nấu ăn sao? Sao chỉ có hai món?"

Trình Lập cúi đầu định giải thích, Lăng Tuần không thèm nghe: "Thôi, đừng kiếm cớ nữa, ở ngoài kia có ba trăm, cầm lấy rồi cút, tôi sẽ đổi người khác!"

Trình Lập cảm thấy không phải lỗi của mình, vô cớ bị Lăng Tuần mắng, cậu cầm cặp định đi, chiếc cặp cũ kỹ rách toạc ngay khi cậu vừa nhấc lên.

Lăng Tuần trừng mắt: "Chết tiệt! Cậu coi nhà tôi là bãi rác à? Làm cái quái gì vậy?"

"Xin lỗi..." Trình Lập không nhớ nổi mình đã nói bao nhiêu câu xin lỗi với Lăng Tuần, dù sao cậu cũng không cảm thấy mình có lỗi với hắn. Giọng điệu khinh bỉ của hắn vẫn văng vẳng bên tai: "Đi làm thêm thì cũng ăn mặc cho tử tế một chút, trông như ăn mày vậy."

Trình Lập nghĩ, học kỳ tới nhất định phải tránh xa Lăng Tuần. Hắn coi thường cậu, không sao cả, cậu không cần hắn coi trọng.

Trình Lập lo lắng mấy ngày, công ty dịch vụ gia đình lại đột nhiên gọi điện cho cậu: "Alo, món ăn cậu nấu bữa trước cũng được, Lăng thiếu gia khá hài lòng, bảo cậu bắt đầu từ ngày mai, ngày ba bữa đều phải đến nấu, tự đi chợ, sẽ được thanh toán toàn bộ."

"Tổng giám đốc, Lăng thiếu gia, hôm đó cậu ấy mắng tôi, tôi không muốn nhận việc của cậu ấy." Trình Lập đang xem tài liệu dịch thuật, ông chủ chỉ thuê mình cậu nên mỗi ngày công việc đều rất nặng.

"Cậu ngốc à! Mắng thì đã sao? Lương của Lăng thiếu gia trả cao hơn nhân viên làm theo giờ bình thường đấy, cậu có đi hay không?" Giám đốc cũng hơi bực mình, Lăng Tuần là nhân vật lớn, anh ta không thể đắc tội. Người ta bảo anh ta tìm Trình Lập nấu cơm, anh ta phải tìm.

"Giám đốc, để tôi suy nghĩ..." Gấp ba lần lương, Trình Lập nhẩm tính trong lòng, chịu chút ấm ức, hình như cũng không sao: "Tôi đi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương