Trình Lập đến làm việc theo giờ giấc giám đốc đưa, chưa đến 6 giờ, cậu đã dậy đi đến chỗ ở của Lăng Tuần. Cậu không có chìa khóa cũng không có số điện thoại của hắn, chỉ có thể đợi. Không biết đợi bao lâu, điện thoại cậu reo lên.
"Cậu làm sao vậy? Khách hàng tức giận rồi kìa, bây giờ là mấy giờ hả?" Giọng nói gầm rú của giám đốc như sấm bên tai, Trình Lập giật nảy mình, vội vàng nói: "Xin lỗi, tôi đến ngay."
Bấm chuông cửa, người ra mở cửa không phải Lăng Tuần, mà là một chàng trai xinh đẹp, trông khoảng hai mươi tuổi, trang điểm nhẹ nhàng, da trắng nõn, ngón tay thon dài. Cậu ta nhìn Trình Lập dò xét, một lúc sau mới hỏi: "Cậu là người mới Lăng thiếu gia gọi đến à? Anh ấy vẫn chưa dậy!"
Trình Lập không hiểu gì, chàng trai đó lại hỏi cậu: "Em trai à, em phân hóa chưa? Sao vội vàng thế? Có muốn anh dạy em không? Em có biết làm không?"
Đối diện với ánh mắt khiêu khích của cậu ta, Trình Lập đỏ mặt. Cậu hiểu ý nghĩa của điều đó, vội giải thích: "Tôi là nhân viên làm theo giờ, không phải như anh nghĩ đâu."
"Không phải sao?"
"Phiền anh tránh ra một chút." Trình Lập lách qua chàng trai đi vào, theo trí nhớ đi thẳng vào bếp. Vừa rồi, phòng khách thực sự rất bừa bộn, đập vào mắt là đồ ăn vặt vương vãi, còn có không ít chai nước ngọt, Trình Lập không biết nên nhìn vào đâu.
"Này." Lăng Tuần dựa vào tường ngoài bếp, nhìn bóng lưng gầy gò của Trình Lập gọi: "Cậu nấu nhạt một chút, biết chưa?"
"Vâng."
"Cậu rốt cuộc thiếu tiền đến mức nào?"
Trình Lập không để ý đến hắn. Lăng Tuần cười lạnh: "Trình Lập, coi như cậu nấu ăn ngon, nhưng bây giờ tôi là ông chủ của cậu, có vài quy tắc tôi phải nói rõ với cậu."
Trình Lập quay người lại, bình tĩnh hỏi: "Cậu nói đi, tôi nhất định sẽ tuân thủ."
"Thứ nhất, quản lý tốt cái miệng và mắt của cậu. Thứ hai, tôi là ông chủ của cậu, tôi nói chuyện với cậu, cậu phải trả lời nghiêm túc. Thứ ba, quần áo trên người cậu cũ quá, tự đi mua bộ khác, chỗ khác thì thôi, ở nhà tôi, trông quá tồi tàn!"
Trình Lập từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. Nếu là hai tháng trước, cậu vẫn còn ảo tưởng Lăng Tuần chịu nói chuyện với mình chắc là sẽ không ghét bỏ mình, nhưng bây giờ cậu không dám hy vọng nữa. Lăng Tuần cũng giống như những người khác, ghét bỏ cậu, không phải lỗi của người khác, có điều cách ăn mặc của cậu hình như không đến lượt hắn quản.
"Lăng Tuần, hai điều đầu có thể, điều cuối cùng rõ ràng không hợp lý. Nếu cậu thực sự ghét tôi, phiền cậu đừng tìm tôi đến làm việc, tôi cũng không muốn chướng mắt cậu."
Nói xong những lời này, Trình Lập run lên. Cậu thực sự không có tư cách kiêu ngạo, mất công việc này, cậu còn chưa biết tìm việc ở đâu.
"Phụt." Lăng Tuần bật cười: "Cậu tưởng cậu là ai? Muốn đắc tội với tôi? Cậu không muốn sống nữa à?"
"Cậu dựa vào cái gì?" Trình Lập tức đến run người.
"Dựa vào tôi là Lăng Tuần!" Lăng Tuần nhìn xuống cậu: "Tốt nhất cậu nên làm theo lời tôi, nếu không, đừng nói là đi học, cậu sống sót cũng là vấn đề đấy."
Trình Lập không nói gì, tính xấu của thiếu gia như Lăng Tuần thể hiện rõ ràng trước mặt cậu, mà cậu thậm chí không có sức phản kháng.