"Cô ơi, hôm nay sao Trình Lập không đi học vậy?"
Cô Hứa liếc nhìn Lăng Tuần, có vài chuyện ở trường quá phổ biến, không phải một giáo viên nhỏ bé như cô có thể quản được, nhưng Lăng Tuần đối với Trình Lập...
"Em hỏi em ấy làm gì?"
Lăng Tuần thản nhiên nói: "Em với cậu ta không phải bạn cùng bàn sao? Em chỉ hỏi thăm thôi."
"Vậy à?" Cô Hứa thở dài: "Học phí học kỳ này của Trình Lập vẫn chưa đóng, cô đã nhắc em ấy, em ấy còn nói sẽ đóng sớm. Hôm qua, hình như trại trẻ có chuyện, Trình Lập nói em ấy không đóng được học phí, chắc phải nghỉ học."
"Cái gì?" Lăng Tuần trợn to mắt: "Cô ơi, cô cho em địa chỉ của Trình Lập được không?"
Lăng Tuần xin được địa chỉ trại trẻ. Trình Lập không có nhà riêng, cấp ba ở nội trú, bên ngoài cậu không có nhà.
Trại trẻ nằm ở vị trí khá hẻo lánh. Lăng Tuần gọi taxi đến đó, càng đi càng cảm thấy nơi này không phải chỗ cho người ở, rác rưởi khắp nơi, nhà cửa cũng thấp lè tè, trại trẻ nằm ngay phía sau một bãi rác.
Cổng lớn đã lâu không được sửa chữa, Lăng Tuần dễ dàng đi vào. Một ông lão Alpha thấy hắn ăn mặc sang trọng cũng không dám coi thường, đến hỏi: "Cậu có đi nhầm chỗ không?"
Lăng Tuần bịt mũi, mọi thứ ở đây đều khiến hắn khó chịu.
"Tôi tìm Trình Lập, cậu ta có ở đây không?"
Ông lão vội vàng đáp: "Có, tôi đi gọi giúp cậu."
Mười mấy phút sau, Trình Lập mới từ phía sau đi ra.
Nhìn thấy Lăng Tuần, cậu thực sự bất ngờ, dù sao, mọi thứ ở đây đều không phù hợp với khí chất công tử nhà giàu của hắn.
"Sao cậu lại sống ở nơi này? Giống bãi rác vậy." Lăng Tuần nói thẳng thừng.
Trình Lập nhíu mày: "Cậu tìm tôi có việc gì?"
"Chết tiệt, tôi đến tìm cậu, vậy mà cậu lại có thái độ này à?"
Lăng Tuần vênh váo, Trình Lập lại đột nhiên ngẩng đầu, nhìn hắn thật kỹ. Trước đây vì tự ti, dù có chuyện gì xảy ra, cậu cũng chưa từng nhìn kỹ Lăng Tuần. Hôm nay, cứ nói rõ ràng hết đi.
"Cậu đợi tôi một lát!" Trình Lập chạy vào lấy một cái túi ra, Lăng Tuần trơ mắt nhìn cậu chạy đi, lần này Trình Lập quay lại khá nhanh.
"Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện." Trình Lập thấy vẻ mặt hắn khó chịu cũng không nỡ làm khó. Đối với đứa trẻ mồ côi như cậu, có chỗ ở đã là tốt lắm rồi, Lăng Tuần chê bai cũng là điều dễ hiểu, mỗi người có một cách sống khác nhau mà thôi.
Lăng Tuần đi rất nhanh, nhảy lên một chiếc taxi, Trình Lập muốn trả đồ cho hắn, cũng đành phải đi theo.
Lăng Tuần khoanh tay nhìn cây cối ngoài cửa sổ, vẻ mặt cao ngạo. Trình Lập mím môi, lên tiếng trước: "Lăng Tuần, cảm ơn cậu đã tặng tôi nhiều đồ như vậy. Trước đây, tôi sợ cậu không vui nên đã nhận hết. Nhưng tôi và cậu không thân thích gì, tôi không thể nhận đồ của cậu, tất cả đều ở trong túi này, cậu cầm về đi."
"Cậu nói gì?" Lăng Tuần lần đầu tiên gặp người cứng đầu như Trình Lập. Trình Lập đã đưa túi qua, Lăng Tuần thì vẻ mặt ghét bỏ dùng chân đá túi về.
Trình Lập tiếp tục nói: "Tôi, tôi vốn định mua quà đáp lễ theo giá gốc, nhưng mà, nhưng mà, cậu không coi trọng đồ tôi tặng. Hơn nữa, tôi không có nhiều tiền, tôi trả lại đồ cho cậu nguyên vẹn. Ngoài ra, tôi đưa thêm ít tiền coi như bồi thường được không? Viện trưởng bị tai nạn giao thông, tôi đã đóng tiền phẫu thuật cho thầy ấy, số tiền còn lại không nhiều..."
Trình Lập không nói hết câu, cậu biết mình như vậy rất khó coi, hơn nữa cậu thấy hơi khó chịu. Không được đi học, đồng nghĩa với việc cậu không thể học đại học nữa, giấc mơ vào đại học chính pháp của cậu cứ thế tan vỡ.
"Ông đây không cần! Vài đồng bạc lẻ của cậu, tôi để mắt sao?"
Trình Lập đỏ mặt: "Xin lỗi."
"Tôi không cần." Lăng Tuần véo mặt cậu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu: "Trình Lập, tôi đối xử tốt với cậu như vậy, thời gian qua lâu rồi, cậu thấy tôi đối xử với ai như thế chưa? Chẳng lẽ cậu không thích tôi sao?"
Trình Lập như bị dọa sợ. Từ “thích” này khiến cậu rất hoang mang. Từ khi cậu có ký ức, được ăn no mặc ấm đã là xa xỉ rồi, nói gì đến thích người khác hay để người khác thích mình?
Phản ứng của Trình Lập khiến Lăng Tuần tức giận, hắn giữ chặt cằm cậu, cúi xuống cắn lên môi cậu.
"Ưm, cậu làm gì vậy?" Trình Lập đẩy hắn ra, che môi mắng: "Lăng Tuần, cậu là đồ khốn nạn!"
Cuối cùng, cuối cùng cũng mắng ra được, Trình Lập cảm thấy cơn tức nghẹn trong lòng đã tan biến. Trước đây cậu sợ Lăng Tuần không cho cậu đi học, cậu luôn nhẫn nhịn, bây giờ thì không còn nữa, cậu không cần nhẫn nhịn làm gì.
"Trình Lập, cậu..." Lăng Tuần tức giận muốn tát cậu, nhưng nhìn khuôn mặt gầy gò và ánh mắt quật cường của Trình Lập, hắn không nỡ xuống tay.
"Trước đây tôi nói tôi muốn ở bên cậu, cậu không để trong lòng à?" Vẻ mặt Lăng Tuần lạnh nhạt, tim Trình Lập lại đập nhanh không ngừng. Cậu có để trong lòng, chỉ là mỗi lần nghĩ đến, cậu lại cảm thấy ảo tưởng của mình càng thêm nghiêm trọng mà thôi.