Sau hôm đó, Lăng Tuần vẫn đối xử tốt với cậu như thường lệ, nhưng Trình Lập lại càng khép kín hơn. Chỉ còn một năm nữa là thi đại học, cậu dồn hết tâm trí vào việc học, còn Lăng Tuần, cậu không để ý đến hắn là được.
Tạ Phong ngày ngày nhìn Lăng Tuần đối xử với Trình Lập như thật, nhưng dựa vào sự hiểu biết của cậu ta về Lăng Tuần, Lăng Tuần không thích kiểu người như Trình Lập.
Tạ Phong tò mò rủ Lăng Tuần đi uống rượu, rồi hỏi hắn: "Cậu với Trình Lập kia là sao vậy? Nói là cậu thích cậu ta, nhưng lúc đầu cậu đâu có thích? Sao lại đúng lúc này?"
"Ai nói tôi thích cậu ta?" Lăng Tuần uống một ngụm rượu, trợn mắt: "Cậu không hiểu đâu, bây giờ tôi đối xử tốt với cậu ta, đều là vì tương lai."
"Tương lai cái gì?" Tạ Phong ghé sát vào.
"Rồi cậu sẽ biết, nào nào nào, uống." Lăng Tuần né tránh câu hỏi, Tạ Phong càng lo lắng hơn. Lăng Tuần quả nhiên có lý do khác, nhưng, còn có thể là chuyện gì nữa?
Tạ Phong muốn nhắc nhở Trình Lập, sáng sớm hôm sau, cậu ta đến lớp rất sớm. Cậu tta đợi hơn một tiếng, lớp sắp đủ người rồi, ngay cả tiểu bá vương Lăng Tuần cũng đến, ấy thế mà học sinh giỏi Trình Lập vẫn chưa thấy đâu.
Lăng Tuần rất bực bội, hắn đã đặt lịch hẹn với bác sĩ để đưa Trình Lập đi khám xem tại sao vẫn chưa phân hóa, vậy mà cậu lại dám đến muộn?
Trong lòng Lăng Tuần khá mâu thuẫn, đây là lần đầu tiên hắn đối xử tốt với một người, tuy là có lý do khác, nhưng Trình Lập cũng đâu có thiệt thòi gì, sao cứ tránh hắn như tránh tà vậy?
Đến giờ học, Trình Lập vẫn chưa đến, Tạ Phong và Lăng Tuần đều tưởng cậu bị ốm. Tan học, Lăng Tuần vội chạy đến văn phòng cô Hứa, Tạ Phong đứng ở cửa.