Người lên kế hoạch vốn định tự mình diễn công chúa, nhưng cô ta cũng không dám từ chối Lăng Tuần, bèn đi hỏi Trình Lập: "Này, cậu nghe thấy lời Lăng Tuần nói chưa?"
"Tôi không diễn." Bây giờ trừ giờ học ra thì Trình Lập luôn tìm cách trốn tránh Lăng Tuần, sao có thể diễn vai người yêu với hắn được?
"Không được, tôi quyết định thay cậu ta rồi, cậu ta nhất định phải diễn." Lăng Tuần vỗ bàn quyết định. Trình Lập không nói gì, vì cậu biết mình không thể phản kháng.
Lúc tập luyện, Lăng Tuần vẫn làm theo ý mình, chỉ có cảnh diễn với Trình Lập là nghiêm túc hơn một chút. Thái độ này của hắn càng khiến tin đồn hắn và Trình Lập có quan hệ không bình thường lan rộng.
"Trình Lập, mày dùng thủ đoạn gì để quyến rũ Lăng Tuần vậy? Tao nghe ba tao nói, kỳ nghỉ trước, mày làm việc nhà ở nhà Lăng Tuần, có phải mày đã nhân cơ hội đó quyến rũ cậu ta không?"
Ủy viên vệ sinh Lý Mị chặn cậu ở hành lang, Trình Lập phản bác: "Tôi không có."
"Còn chối!" Lý Mị rất muốn tát Trình Lập, nhưng cô ta không dám chọc giận Lăng Tuần, chỉ hung dữ mắng: "Nếu mày còn dám hèn hạ như vậy nữa, tao nhất định sẽ dạy dỗ mày!"
Trình Lập ôm chặt sách trong tay, vừa rồi, cậu tưởng mình lại sắp bị đánh, may mà Lý Mị bỏ đi. Cậu thấy chua xót trong lòng, một mặt cậu đề phòng Lăng Tuần, nhưng cậu hoàn toàn không biết hắn muốn làm gì. Tuy nhiên không thể phủ nhận, hôm nay Lý Mị tha cho cậu, e là có chút liên quan đến Lăng Tuần.
Ngày lễ Thanh niên, toàn trường tập trung ở hội trường tham dự lễ kỷ niệm, các lớp biểu diễn văn nghệ. Trình Lập bị người ta trang điểm như búp bê, trước khi biểu diễn, cậu rất căng thẳng, Lăng Tuần nắm tay cậu: "Đừng sợ, chỉ là trò chơi thôi, cậu cứ diễn đại đi, không ai dám làm khó cậu đâu."
Trình Lập vẫn không yên tâm. Quả nhiên, lúc biểu diễn đã xảy ra sự cố. Váy quá dài, cậu đi không vững, đến màn thứ hai thì bị vấp ngã.
"Á..." Trình Lập tưởng mình sẽ ngã nhào xuống đất, nhưng có người đã đỡ cậu. Lăng Tuần ôm cậu vào lòng trước mặt mọi người, còn trực tiếp hỏi: "Cậu không sao chứ? Có bị làm sao không?"
Trình Lập đẩy hắn ra, Lăng Tuần không màng ý muốn của cậu, bế cậu lên đưa đến phòng y tế. Người dẫn chương trình ngơ ngác nhìn nhau, vội vàng ra mặt chữa cháy.
"Đầu gối bị sưng, đắp thuốc hai lần là khỏi." Bác sĩ của trường đưa thuốc cho cậu, Trình Lập vội vàng cảm ơn.
Lăng Tuần đứng bên cạnh, giữ Trình Lập lại: "Cậu có thể đừng làm mặt như đưa đám được không? Tôi đã làm gì cậu đâu? Trước đây người ta gây sự với cậu, cậu cũng không vui, bây giờ tôi đối xử tốt với cậu, cậu vẫn không vui!"
Trình Lập lắc đầu, cậu không dám nói, cậu sợ sự thay đổi đột ngột của Lăng Tuần. Hơn nữa là vì chưa từng có ai đối xử tốt với cậu như hắn, mà cậu, theo bản năng cảm thấy, người như cậu không nên được ai đối xử tốt như vậy.
"Trình Lập, tôi nói tôi muốn ở bên cậu, cậu không để tâm sao?" Lăng Tuần giữ vai cậu, nhếch mép, hôn lên má cậu, cắn nhẹ vào tai cậu, nói nhỏ: "Cậu không cần nghi ngờ tôi, tôi đối xử tốt với cậu, sau này cậu sẽ hiểu. Tóm lại, cậu cứ dưỡng thương cho tốt, sớm phân hóa coi như là báo đáp tôi rồi."
"Tôi không cần cậu đối xử tốt với tôi." Trình Lập kiên quyết đẩy hắn ra. Lăng Tuần tức giận, cắn mạnh vào tai cậu đến chảy máu. Trình Lập ôm tai, nước mắt chảy ra vì đau.
"Cậu làm gì vậy?"
Lăng Tuần lạnh lùng nhìn từ trên cao xuống khiến cậu thấy áp lực: "Trình Lập, cậu không thể phản kháng được đâu."