Tạ Phong ngớ người: "Không có mà, cậu nghe ở đâu ra vậy?"
"Tôi... Không có gì, cảm ơn cậu." Trình Lập quay người bỏ đi, nghĩ thầm, có lẽ Lăng Tuần chỉ nhất thời hứng thú mà thôi.
Mấy ngày sau, Trình Lập mới biết mình đã hoàn toàn sai lầm. Không biết Lăng Tuần có vấn đề gì không mà hắn liên tục tặng quà cho cậu, một khi cậu từ chối, Lăng Tuần lại lấy chuyện không cho cậu đi học ra uy hiếp.
"Lăng Tuần, rốt cuộc cậu có ý gì?"
Trình Lập bất lực, khó khăn lắm mới tìm được lúc Lăng Tuần ở lại để hỏi hắn.
Lăng Tuần xòe tay, bất đắc dĩ nói: "Tôi làm rõ ràng như vậy rồi, cậu không biết tôi có ý gì sao? Tôi thích cậu, muốn ở bên cậu, tôi sai à?"
"Cậu nói linh tinh gì vậy?" Trình Lập sợ hãi, xung quanh đều là người, cậu không muốn dính líu gì đến Lăng Tuần.
"Tôi không nói linh tinh." Lăng Tuần trêu chọc sờ tóc Trình Lập, cảm giác khô ráp khiến hắn nhíu mày: "Thực phẩm chức năng tôi cho cậu, cậu phải ăn, nếu không cứ suy dinh dưỡng thế này thì bao giờ cậu mới phân hóa được?"
"Tôi có phân hóa hay không thì liên quan gì đến cậu?"
"Tôi muốn ở bên cậu."
Không còn gì để nói.
Trình Lập hoảng loạn, sự thay đổi của Lăng Tuần thật đáng sợ. Đến lúc khai giảng, cậu cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình đều khác lạ.
Còn có người cố ý gây khó dễ cho cậu, mỉa mai cậu có phải đã bám lấy Lăng Tuần rồi không. Vì vậy, cậu còn tưởng Lăng Tuần muốn mượn dao giết người, để các bạn học trừng trị cậu, nhưng cậu đã nghĩ sai rồi.
Ở cửa cầu thang, Lăng Tuần đấm mỗi người một cú, đánh ngã hơn mười người tìm Trình Lập gây sự xuống đất, sau đó vênh váo tuyên bố: "Trình Lập là người tôi bảo vệ, tất cả các người nên biết điều một chút đi."
"Tại sao cậu lại làm vậy?" Trình Lập càng bất an. Cách đây không lâu, Lăng Tuần vừa coi thường cậu, lại càng không quan tâm đến chuyện của cậu, nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, cậu hoàn toàn không hiểu ý đồ của hắn, điều này khiến cậu càng sợ hãi.
"Cậu sợ cái gì?" Lăng Tuần lạnh lùng nhìn Trình Lập run rẩy, khoanh tay: "Tôi đang theo đuổi cậu, không phải nói đùa đâu."
Lúc rảnh rỗi, Trình Lập cẩn thận nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra kể từ khi quen biết Lăng Tuần, vấn đề hình như nằm ở ngày cậu suýt phân hóa. Trước đó Lăng Tuần đối xử với cậu rất tệ, sau đó lại cứ như không có cậu thì không được.
Trình Lập mạnh dạn hỏi, Lăng Tuần lại ra vẻ lưu manh ôm cậu, rồi hỏi: "Sao cậu vẫn chưa phân hóa?"
"Lăng Tuần, tôi cầu xin cậu, tại sao cậu đột nhiên thay đổi thái độ với tôi, cậu nói cho tôi biết được không?"
"Tôi thích cậu mà." Lăng Tuần thuận miệng nói.
Trình Lập cúi đầu bỏ đi. Thôi vậy, cậu chẳng có gì cả, Lăng Tuần muốn làm gì thì làm, hiện tại cậu không có khả năng phản kháng.
Ngày lễ Thanh niên, lớp phải biểu diễn văn nghệ. Lăng Tuần đứng bên cạnh xem kịch, những người khác quyết định tiết mục rồi mời hắn tham gia.
"Người đẹp ngủ trong rừng là cái gì?" Quá lỗi thời rồi, Lăng Tuần không có hứng thú.
Các bạn học không bỏ cuộc, kể cho hắn nghe toàn bộ câu chuyện, rồi nói: "Bọn mình diễn kịch, khí chất của cậu rất giống hoàng tử."
"Tôi không diễn!" Lăng Tuần không chút do dự từ chối, đột nhiên nhìn thấy Trình Lập bên cạnh, bổ sung một câu: "Trừ khi, để Trình Lập diễn công chúa."