Omega Đáng Thương Bị Cưỡng Ép Yêu

Chương 10.1: Bắt cóc

Trước Sau

break

"Tôi quên hết rồi."

"Mẹ kiếp!" Lăng Tuần chưa từng thấy ai cứng đầu như vậy: "Thôi, để sau hẵng nói."

Lăng Tuần thở dài, lại nhớ đến mục đích lần này của mình: "Lần này cậu nghỉ học, còn muốn quay lại không?"

Trình Lập buồn bã, cậu đương nhiên muốn đi học, nhưng điều kiện không cho phép: "Xem tình hình đã."

"Tôi có thể cho cậu tiền." Lăng Tuần lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cậu: "Trong này có năm trăm nghìn, đủ rồi chứ?"

Trình Lập lắc đầu, Lăng Tuần sợ cậu lắc gãy cái cổ mảnh khảnh kia, điều khiến hắn bực nhất là Trình Lập đã từ chối hắn hết lần này đến lần khác.

"Chẳng phải cậu luôn muốn học đại học sao? Tôi cho cậu tiền, cậu có thể tiếp tục học, có gì không tốt đâu?"

"Nhưng đó không phải tiền của tôi, tôi cũng không biết khi nào mới trả được. Hơn nữa..." Trình Lập liếc nhìn hắn: "Cậu với tôi thậm chí còn không tính là bạn bè."

"Nói nhảm! Bạn bè của ông đây có thể hèn nhát như cậu sao?"

Trình Lập tức đến không muốn nói nữa, thầm nghĩ, cậu chê tôi nhu nhược sao còn tìm tôi?

"Tôi cho cậu tiền, sau này cậu theo tôi, coi như trả nợ, được chứ?" Lăng Tuần lại một lần nữa nói ra mục đích của mình, dụ dỗ: "Tôi cũng đâu có ăn thịt cậu, Alpha như tôi, có biết bao nhiêu Omega muốn theo, cậu còn chê tôi à?"

"Không phải." Trong lòng Trình Lập luôn có một thắc mắc, cậu chưa phân hóa, sao Lăng Tuần lại chắc chắn cậu sẽ là Omega?

"Lăng Tuần, những chuyện đó, tôi coi như cậu nói đùa thôi. Như cậu đã nói, có nhiều người thích cậu, tại sao cứ phải là tôi?"

Mắt Trình Lập trong veo, Lăng Tuần hơi chột dạ, sau đó lại ra vẻ thờ ơ: "Cậu quản tôi tại sao chọn cậu làm gì? Nếu cậu nhất định muốn tìm lý do thì cứ nghĩ là tôi thích cậu, được chưa?"

Thực sự không được. Trình Lập thở phào nhẹ nhõm, may quá, hắn không thực sự thích cậu.

Trình Lập gọi tài xế: "Bác tài, phiền bác dừng xe."

Lăng Tuần kéo cậu lại: "Cậu đi đâu? Không được đi!" Sau đó, hắn lại trừng mắt nhìn tài xế taxi: "Không được dừng!"

"Trình Lập, tôi nói cho cậu biết, đừng được voi đòi tiên, tôi đang giúp cậu đấy, cậu giữ cái sự thanh cao vô nghĩa đó cho ai xem?"

"Bác tài, dừng xe!" Trình Lập giả vờ không nghe thấy lời hắn, thực ra nước mắt đã lưng tròng. Trình Lập hạ cửa kính xe, định nhảy xuống, xe "kít" một tiếng dừng lại.

"Chết tiệt, ai bảo ông dừng!" Lăng Tuần nổi cơn tam bành, Trình Lập mừng rỡ, vừa định xuống xe lại phát hiện không mở được cửa.

Tài xế quay đầu lại, vẻ mặt u ám hỏi: "Hai đứa mày, đứa nào là Lăng Tuần?"

"Liên quan gì đến ông!" Lăng Tuần, thiếu gia tính khí nóng nảy muốn đánh người. Tài xế cười lạnh, lấy ra một bình xịt. Lăng Tuần nhanh mắt nhanh tay đá một cái, tài xế bị đánh ngã vào vô lăng, không kịp hoàn hồn. Trình Lập ngơ ngác, Lăng Tuần đập vỡ kính xe nhảy xuống trước.

"Mau ra đây!" Lăng Tuần gầm lên với Trình Lập: "Tài xế đó không phải người tốt!"

"Ồ, được." Trình Lập được hắn đỡ nhảy xuống, Lăng Tuần kéo cậu chạy ra ngoài. Lúc này cậu mới phát hiện, gã tài xế kia e là đã theo dõi họ từ trước, đây là nơi quái quỷ gì vậy?

Không một bóng người, giống như một khu nhà bỏ hoang.

"Đứng lại!" Gã tài xế kia, còn có một người khác cùng đuổi theo.

Kéo theo Trình Lập rõ ràng làm giảm tốc độ chạy trốn của hắn. Thể lực của Trình Lập quá kém, có nên bỏ cậu lại không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương