Nương Nương Gặp Ma

Chương 5

Trước Sau

break

Phía bên kia, sau khi đưa xong y phục, A Trữ bước ra khỏi Hoán Sa thất.

Đi được hai bước, nàng quay đầu lại hướng về phía bên trong "phi" một tiếng khinh bỉ.

"Đều đã ở cái Hoán Sa thất này rồi còn ra vẻ ta đây cái gì, đến cả Thường tỷ tỷ còn nể mặt cười với ta một tiếng, các người còn dám ra vẻ với ta. Đợi lần tuyển chọn này ta lọt vào mắt xanh của chủ tử, nhất định phải cho các người biết tay."

A Trữ vừa đi vừa lẩm bẩm phát tiết, trong lòng không ngừng tính toán xem đợt tuyển cung này nàng có thể luồn lách, chạy chọt ở chỗ nào... Phải, tâm tư của A Trữ quả thực chẳng khó đoán chút nào, nàng chỉ muốn đi theo một vị chủ tử giàu sang, có một chức vị tử tế và thể diện, để lúc ra ngoài ai nấy đều tươi cười đón rước, nịnh nọt gọi nàng một tiếng "tỷ tỷ".

Dù sao thì sau chín năm ròng rã chịu khổ trong cung, A Trữ từ đầu đến cuối chỉ nghiệm ra được một đạo lý duy nhất - gì mà thành thật cần cù, nhân từ lương thiện, nhân nghĩa đạo đức, toàn là lời rác rưởi hết!

Chỉ cần ngươi chịu khó chịu khổ, thì sẽ có cái khổ chịu hoài không hết.

Trên đời này thân thiết nhất là bạc trắng, thứ đáng mừng nhất là quyền thế phú quý.

Chỉ cần dính dáng đến hai thứ này, mặc kệ ngươi là hạng người đức hạnh tồi tệ thế nào, vẫn luôn có hằng hà sa số kẻ buông lời tâng bốc đưa ngươi lên tận mây xanh. Cái chốn cung đình này vốn dĩ là một người đắc thế, gà chó cũng thăng thiên, thế nên việc tìm được một chủ tử tốt lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

A Trữ vừa hớn hở mơ tưởng về những ngày phú quý đắc thế trong tương lai vừa rảo bước trở về Bắc viện. Ngay khi định bước vào phòng, bên tai nàng bỗng vang lên những âm thanh kỳ quái: [Tít…]

[Hệ thống… nhan sắc… kiểm tra thấy… lượng, kích hoạt thất bại…, xin hãy hoàn thành nhiệm vụ “Rẹt…”, chú ý: Hoàn thành… là… đồng ý… ràng buộc, xin hãy kịp thời…]

[Xin ký chủ hoàn thành, phát hiện…gây nhiễu… không rõ, … xin chờ…]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương