Nương Nương Gặp Ma

Chương 6

Trước Sau

break

Cái thứ quỷ quái này lại tới nữa rồi.

Nghe thấy những âm thanh quen thuộc, A Trữ thầm đảo mắt trắng dã, chẳng buồn để tâm đến nó. Lão bà bà tám mươi tuổi trong thôn nói chuyện còn lưu loát hơn cái thứ này nhiều.

Thứ này đã ám theo A Trữ ròng rã suốt chín năm trời.

Nhớ lại đêm đầu tiên mới vào cung, A Trữ đang trong giấc nồng thì bị âm thanh quái dị, đứt quãng này làm giật mình tỉnh lại.

Khi ấy nàng tuổi còn nhỏ, chưa trải sự đời, kinh hãi hét lên rồi bật dậy, không chỉ làm những người cùng phòng tỉnh giấc mà còn kinh động đến cả Chưởng sự ma ma.

Ngặt nỗi âm thanh kia chỉ có mình A Trữ nghe thấy, thế nên dù nàng có khóc lóc thảm thiết, giải thích trong sự sợ hãi tột cùng cũng chẳng ai thèm tin.

Chưởng sự Tôn ma ma khẳng định chắc nịch rằng nàng bị mắc chứng hoang tưởng, trước mặt bao người, bà ta chẳng nói chẳng rằng giáng cho nàng một trận bạt tai cháy má. Đánh đến mức A Trữ đầu váng mắt hoa, máu mũi máu miệng tuôn ra không ngừng, mặt sưng vù suốt mấy ngày trời không mở miệng ra nổi.

Trận đòn roi tàn độc đó ngay lập tức dạy cho A Trữ cách ngậm miệng, chỉ là vì thực sự luôn nghe thấy âm thanh đó nên nàng lo âu sợ hãi quá độ mà sinh bệnh sốt li bì.

Trong cơn mê sảng, nghe thấy ma ma nói nếu nàng còn phát điên nữa thì sẽ đem thiêu chết, A Trữ liền gắng gượng sống lại, đến cả cơn sốt cũng tự lui.

Cái thứ quỷ quái này xem chừng tạm thời chưa giết chết được nàng, nhưng ma ma trong cung chỉ cần phẩy tay một cái là có thể khiến nàng bị thiêu sống. So với thứ hư ảo kia, A Trữ đương nhiên sợ vị ma ma sờ sờ trước mắt này hơn.

Về sau, A Trữ quỳ dưới chân ma ma dập đầu nhận lỗi, nói rằng vì đột ngột xa nhà nên gặp ác mộng, nhất thời hoảng sợ mới gây ra động tĩnh. Nàng dập đầu đến mức trán bầm tím cả lại, chuyện này mới coi như êm xuôi.

Hồi đầu, thứ quỷ này cứ ba ngày hai bữa lại vang lên, ngay cả khi A Trữ rúc đầu vào chăn bịt chặt tai vẫn có thể nghe thấy. Nàng cũng từng thử lắng tai nghe xem nó nói gì, nhưng lọt vào tai đa phần đều là tiếng “Rẹt…” chói lọi.

Từ ngữ đứt quãng không thành lời, câu cú chẳng ra câu, chỉ riêng tiếng “Rẹt…” đó đã khiến tai người ta đau nhức.

Hai năm nay, A Trữ đã luyện được công phu xem thứ rác rưởi này như không khí, làm gì cũng chẳng hề bị ảnh hưởng nửa phần.

Nàng dùng hết kiên nhẫn, chỉ đợi sau này lọt vào mắt xanh của chủ tử, có được chút thể diện, tích cóp đủ bạc sẽ đi thỉnh đại sư về tiêu tai ban phúc, xua đuổi thứ quỷ ám này đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương