Lúc này không còn ai nhảy ra tranh cãi với A Trữ nữa, nhưng từng người một đều dùng ánh mắt bất mãn lườm nguýt nàng. Cứ nhìn cái điệu bộ của A Trữ mà xem, đối với các ma ma hay những cung nữ có thâm niên, nàng cung kính biết bao nhiêu, nói toạc ra đúng là loại vứt bỏ liêm sỉ, mặt dày mày dạn chạy theo nịnh bợ.
Thế nhưng đối với đám tiểu cung nhân bọn họ, đôi mắt kia hận không thể bay ngược lên trời cao.
Thường Bích nhìn A Trữ, ánh mắt dừng lại hồi lâu trên vệt yên chi thoa trên mặt nàng. Nước da A Trữ vốn ngăm đen, vậy mà vẫn nhìn rõ màu sắc của yên chi, đủ thấy nàng đã dặm đậm đến mức nào.
Kẻ khéo mồm khéo miệng như A Trữ vốn cũng chẳng được lòng Thường Bích, nàng tuy da đen nhưng dung mạo lại quá đỗi rực rỡ, luôn toát ra một thứ diễm khí bức người.
Ánh mắt lúng liếng, ngực lớn não tàn, nịnh hót diễm tục, hám lợi tầm thường... Người trong Dịch Đình luôn nói về A Trữ như thế. Lúc rảnh rỗi buôn chuyện với nhau, bọn họ còn mỉa mai rằng nàng không nên vào cung hầu hạ người khác, mà nên ra Bách Phương Viên ngoài kia khua khăn tay chiêu khách thì hơn.
Phải, ở cái chốn Dịch Đình này, ai nấy đều như nhìn thấu tâm tư không an phận của A Trữ. Nàng lại vốn tính phô trương, dã tâm muốn bay lên đầu cành làm phượng hoàng gần như đã khắc rõ lên trán rồi.
Ngặt nỗi nàng lại rất khéo lấy lòng vị ma ma này, vị cô cô nọ, nịnh hót vang trời, lại chưa từng để lộ sơ hở hay phạm phải lỗi lớn nào để bị bắt thóp...
"Thường tỷ tỷ?"
Thấy Thường Bích im lặng hồi lâu, trong lòng A Trữ cũng có chút thấp thỏm. Nàng lại gọi một tiếng "tỷ tỷ", liền thấy Thường Bích mỉm cười nói với nàng: "Khó cho ngươi vẫn còn nhớ đến ta mà cất công chạy một chuyến này. Được rồi, ta không có y phục cần gửi, ngươi cứ tự đi đi, kẻo trễ nải công việc lại khiến ma ma nổi giận."
"Dạ, dạ, phải ạ. Sau này Thường tỷ tỷ có gì sai bảo cứ việc hô một tiếng là được."
Thấy Thường Bích dễ nói chuyện như vậy, A Trữ hớn hở ra mặt liên thanh đáp ứng, vừa xoay người một cái, đôi chân đã như bôi mỡ nhanh chóng chuồn mất.
Lục Mai vốn im lặng nãy giờ lúc này mới lộ vẻ lo lắng, khẽ nói: "Muội thấy dáng vẻ của A Trữ, chắc là đã đứng đây hóng một lúc lâu rồi, không biết nàng ta rắp tâm chuyện gì, nghe được bao nhiêu nữa..."
Nghe vậy, mấy tiểu cung nữ đều có chút hoảng loạn nhìn về phía Thường Bích.
Ở trong cung này, bất luận lúc nào, việc nghị luận sau lưng chủ tử đều là đại tội. Hôm nay cũng tại bọn họ quá đắc ý quên mất chừng mực, nếu để A Trữ đem chuyện này đi rêu rao thì hỏng bét.
"Chỉ là vài câu về việc tuyển cung nữ thôi, không phải chuyện gì to tát." Thường Bích thần sắc như thường nói: "Vài ngày nữa Tôn ma ma cũng sẽ công bố chuyện này, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ biết thôi."
Thấy Thường Bích nói một cách nhẹ nhàng, mấy tiểu cung nữ mới buông lỏng tâm tình. Nhưng bị A Trữ khuấy đảo một trận như vậy, bọn họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà buôn chuyện phiếm nữa, vội vàng giải tán.