Tiếng hỏi han từ bên ngoài vọng vào cắt ngang lời Thường Bích. Sắc mặt nàng ta khẽ biến đổi, vội vàng bước về phía cửa, đám tiểu cung nữ sắc mặt cũng tức khắc trở nên xanh mét, vội vã đi theo ra ngoài.
Lúc này, A Trữ - kẻ đang dùng cả tay lẫn chân, vặn eo rướn cổ với tư thế kỳ quái dán chặt vào cửa nỗ lực nghe lén - quay đầu lại, hung hăng lườm Lục Mai một cái vì tội phá hỏng chuyện tốt của mình.
Nàng nghe nửa ngày trời, khó khăn lắm mới nghe đến đoạn quan trọng nhất - sinh thần Thái tử, Hoàng hậu nương nương sẽ ban hạt đậu vàng cho cung nhân, rồi sao nữa?
Hạt đậu vàng đó có lớn không? Vàng có thuần không? Có phải năm nào cũng ban thưởng không?
Mấy cung nhân ngày thường thích so bì lắm lời nhất nhắc đến chuyện này làm A Trữ nghe mà nôn nóng như có mèo cào trong lòng. Đoạn sau không nhắc đến đậu vàng nữa mà chuyển sang nói cung nào sắp tuyển người, thế nhưng ngay lúc sắp nói đến chỗ mấu chốt thì Lục Mai chẳng biết từ đâu chui ra phá đám.
A Trữ lườm Lục Mai, nhưng một câu cũng không kịp nói, chỉ vơ lấy chậu giặt đồ dưới đất xoay người bỏ chạy. Kết quả chưa chạy được mấy bước, cửa phòng đã mở ra.
"A Trữ, ngươi trốn ở đây làm gì?"
Nghe thấy giọng nói của Thường Bích vang lên sau lưng, A Trữ dừng bước, khuôn mặt nhăn nhó như trái khổ qua.
Đến khi quay người lại, trên mặt A Trữ đã mang theo nụ cười có chút nịnh nọt: "Thường tỷ tỷ."
Sau khi gọi một tiếng đầy thân thiết, A Trữ giơ giơ chậu giặt đồ trong tay: "Ma ma bảo muội mang y phục tới chỗ Hoán Sa thất, muội nghĩ bụng qua đây hỏi xem Thường tỷ tỷ có y phục nào cần mang đi không."
Tuệ Châu đứng bên cạnh Thường Bích có chút chán ghét nhìn A Trữ hành tung lén lút, thần sắc nịnh bợ, vừa mở miệng đã vạch trần không chút nể nang.
"Nói dối!"
"Ngươi đi đưa y phục mà lại lén lén lút lút trốn ở cửa làm gì?"
"Nói, có phải ngươi vừa nghe lén chúng ta nói chuyện không?"
A Trữ đảo trắng mắt dã với Tuệ Châu, vẫn cố chấp cãi chày cãi cối: "Ta chỉ là muốn hỏi xem Thường tỷ tỷ có y phục cần mang đi không thôi, sao ngươi lại ngậm máu phun người, bôi nhọ sự trong sạch của ta như thế?"
Thấy Tuệ Châu vẫn có ý định bám riết không tha muốn "cắn" mình tiếp, mắt A Trữ đảo qua một vòng, bĩu môi, hơi hếch cằm lên, giọng điệu mang theo vài phần âm dương quái khí: "Ồ, Tuệ Châu ngươi thử nói xem nào, lúc nãy ngươi nói cái gì mà lại không thể để người khác nghe thấy vậy?"
"Ngươi…!"
Lãm Nguyệt vội vàng đưa tay ngăn Tuệ Châu đang định xông lên.
"Bớt sinh sự đi, Thường tỷ tỷ còn ở đây, mọi chuyện nghe tỷ ấy sắp xếp."