Nương Nương Gặp Ma

Chương 2

Trước Sau

break

Nhìn từng đôi mắt mở to, mong chờ chẳng khác gì đám chim non chờ ăn bên ngoài, Thường Bích rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Được rồi, ta cũng không giấu các muội, chuyện này là thật. Nghĩ bụng chắc không bao lâu nữa, Tôn cô cô sẽ tới nhắc nhở các muội thôi."

"A…!" Trong phòng bỗng chốc bùng nổ một tràng reo hò vui sướng.

"Thường tỷ tỷ, tỷ có biết cung nào sẽ tuyển người không?"

"Nếu có thể tới Niên Phúc cung thì tốt quá, đồng hương của muội nói vị chủ tử Thục Phi nương nương thật sự là người có tính tình cực kỳ tốt."

"Phải nói là Hoa Dương cung của Quý phi nương nương mới là nơi tốt nhất trong cung này chứ. Năm kia lúc trùng tu đã gây ra động tĩnh lớn thế nào các ngươi biết không? Những cột trụ sơn son thiếp vàng, khảm vàng nạm ngọc còn chưa tính, chỉ riêng mặt tường trong tẩm điện thôi, đều đặc biệt dùng hoa tiêu để trét lên đấy."

"Hoa tiêu? Đang yên đang lành dùng hoa tiêu trét tường làm gì? Mùi đó chẳng phải nồng lắm sao?"

"Ngươi thì hiểu cái gì, đây là đích thân Bệ hạ hạ chỉ..."

"Còn Khôn Ninh cung nữa, năm ngoái sinh thần Thái tử điện hạ, Hoa cô cô bên cạnh Hoàng hậu nương nương ban tiền thưởng cho cung nhân đều là hạt đậu vàng đấy."

"..."

Từng tiểu cung nữ như không giữ nổi lời trong miệng, đua nhau tranh luận, so bì.

Cũng chẳng trách bọn họ thất thố như vậy. Nếu là những quý nữ thân phận cao quý bên ngoài, tuổi này đa phần đang chuẩn bị tuyển tú, dù là gả cho vị hoàng thân quốc thích nào, thậm chí ngay cả khi không được chọn, tương lai đương nhiên cũng là một mảnh phú quý thênh thang. Còn những kẻ làm nô làm tì như bọn họ, chỉ có thể bị nhốt trong góc tường cung hẻo lánh này.

Thân phận là cung nhân thấp kém nhất đang chờ được chọn, ăn dùng đều là thứ hạng chót trong cung. Ngẩng đầu là bầu trời vuông vức, cúi đầu là những ma ma mặt đen nghiêm khắc, có những quy củ học không bao giờ hết, có những công việc làm không bao giờ xuể.

Tai thì nghe vô số lời quở trách không hồi kết, nhưng mắt thấy lại là sự phú quý xa hoa và quyền thế tột bậc của thiên hạ này... Tương lai theo vị chủ tử thế nào, sinh tử vinh nhục gần như đều gắn chặt vào người đó, bảo sao bọn họ không căng thẳng cho được.

Đều là người từng trải qua chuyện này nên Thường Bích rất cảm thông cho đám tiểu cung nữ đang bồn chồn kích động đến thất thố kia. Chỉ là nghe thấy lời lẽ của bọn họ có phần quá trớn, nàng ấy liền nghiêm mặt cắt ngang: "Hiện giờ các muội càng lúc càng lắm lời rồi đấy, các vị quý nhân trong cung mà cũng để các muội tùy tiện bình phẩm sao?"

Thấy đám tiểu cung nữ đều lúng túng cúi đầu, Thường Bích liền dịu giọng lại, vừa đấm vừa xoa: "Xem tiền đồ của các muội kìa, thôi được rồi, ta sẽ nói cho các muội biết những cung điện nào cần tuyển người, thời gian tới các muội cứ..."

"A Trữ, ngươi ngồi xổm ở đây làm gì vậy?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương