Nương Nương Gặp Ma

Chương 1

Trước Sau

break

Đại Nguyên triều, năm Vĩnh Thuần thứ mười một.

Gió xuân mơn mởn thổi qua, ngự hoa viên đã phủ một màu hồng thắm liễu xanh. Các vị quý nhân thưởng cảnh trong viên nhẹ nhàng lay động chiếc quạt tròn, khẽ mỉm cười, gót sen chậm rãi di chuyển trên đường mòn, tà váy dài thướt tha quét trên mặt đất.

Phía bên kia bức tường, cung nhân đi lại trên con đường dài đều khép mắt cúi đầu, sắc mặt nghiêm nghị - những cung nhân có thể đi lại trong cung như thế này đều đã học xong quy củ, đã được giao việc làm; còn những người chưa "tốt nghiệp" thì vẫn đang ở Dịch Đình.

Phần lớn đám cung nữ này được mua về từ dân gian, lúc vào cung tuổi đời còn rất nhỏ. Trong thời gian học quy củ, cứ năm sáu người ở chung một phòng, ba phòng gộp lại thành một viện. Những sân viện nhỏ hẹp, san sát nhau và thậm chí còn chẳng có lấy một cái tên này nằm sâu trong một góc hẻo lánh của Dịch Đình chốn hoàng thành.

Quy củ trong cung nghiêm ngặt, Dịch Đình lại vốn là "nơi thấp kém" nhất, bởi vậy ngày thường luôn có vẻ tĩnh lặng và yên ắng đến lạ thường.

Tuy nhiên, sau bữa trưa hôm nay, Nam viện lại náo nhiệt khác hẳn mọi khi - chỉ thấy đám tiểu cung nữ mặt đầy phấn khích tụ tập trong phòng, vây quanh một cung nữ trẻ tuổi mặc thanh y.

"Thường tỷ tỷ, nghe nói sắp tới sẽ chọn người từ chỗ chúng ta đến Đông - Tây lục cung hầu hạ các vị quý nhân, có phải thật vậy không?"

"Đúng đúng đúng, muội cũng nghe lỏm được vài câu từ chỗ thiện phòng, bảo là mấy ngày tới sẽ là kỳ hạn cho cung nữ xuất cung theo lệ thường."

So với sự hào hứng của những người khác, Tố Hòa vốn có dáng người gầy gò lại lộ vẻ mặt khổ sở, nàng ấy lẩm bẩm: "Mấy ngày trước muội vừa bị ma ma phạt mấy thước, e là lần tuyển chọn này không có phần của muội rồi..."

Đám tiểu cung nữ khác nào còn tâm trí đâu mà an ủi Tố Hòa, chỉ đuổi theo Thường Bích mồm năm miệng mười khẩn cầu: "Thường tỷ tỷ, tỷ mau nói cho chúng muội biết đi."

"Phải đó, Thường tỷ tỷ, ở đây tỷ là người thạo việc nhất, lại được Liêu ma ma yêu mến nhất, tỷ tỷ tốt, tỷ mau nói cho chúng muội biết đi mà."

Thường Bích bị vây ở giữa đưa tay ôm trán, phất phất tay: "Được rồi, được rồi, líu lo ríu rít như đám sẻ xám vậy, làm ta đau hết cả đầu. Quy củ của các muội thế này, để Thanh cô cô nhìn thấy lại phải phạt các muội cho xem."

Câu nói vừa thốt ra, trong phòng tức khắc im bặt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương