Nương Nương Gặp Ma

Chương 36

Trước Sau

break

Loại dùng sắc thờ người này không giống đám quý nữ tuyển tú xuất thân cao quý, phía sau chẳng có chỗ dựa nào, tất nhiên phải bám chặt lấy Vương hoàng hậu. Nếu bọn chúng dám sinh ra vọng tưởng khác, xử lý cũng đơn giản hơn nhiều.

Vương hoàng hậu nâng chén trà, rũ mắt nhấp một ngụm: “Chuyện này giao cho ngươi lo liệu.”

“Vâng, nương nương yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.”



“Tỷ tỷ!”

Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, đôi mắt Minh Hà lập tức đỏ hoe, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Nàng ta nhào tới ôm chầm lấy người kia, khóc đến nức nở: “Hu hu hu, tỷ tỷ, muội cứ ngỡ sẽ không bao giờ còn được gặp lại tỷ nữa, tỷ tỷ…”

Minh Hà là muội muội ruột cùng cha cùng mẹ với Thanh Văn. Sau khi vào cung, tên gọi là gì vốn chẳng còn quan trọng, dù sao tên của nô tỳ cũng đều do chủ tử ban cho, nhưng huyết thống thân tình thì vĩnh viễn chẳng thể cắt đứt, hai người cứ thế nương tựa lẫn nhau giữa chốn thâm cung này.

Tính tình Thanh Văn kiên định, tháo vát lanh lẹ, vận khí cũng không tệ, những năm qua hầu hạ bên cạnh Trương quý phi nên có được không ít thể diện.

Minh Hà tuổi còn nhỏ nên vẫn ở lại Dịch Đình, Thanh Văn dốc hết sức che chở, đương nhiên không muốn muội muội phải nếm lại những khổ sở mà bản thân từng chịu đựng.

Thấy Minh Hà khóc đến thảm thương, Thanh Văn ôm chặt lấy muội muội, lòng đau như cắt.

“Sao lại gầy đi nhiều thế này?”

“Mấy hôm trước ta tới thăm muội, nào ngờ ma ma lại nói muội nhiễm phong hàn… còn bảo người mắc phong hàn trong Dịch Đình không ít, bệnh tình rất hung hiểm, để phòng ngừa vạn nhất nên nhất định phải ở lại tĩnh dưỡng.”

Thanh Văn vừa lấy khăn lau nước mắt cho Minh Hà, vừa nói tiếp: “Không gặp được muội, ta còn nhờ người tìm cách để…”

Lời còn chưa dứt, sau khi nhìn rõ gương mặt Minh Hà, sắc mặt Thanh Văn lập tức đại biến, nàng ta thất thanh: “Muội… muội… sao mặt của muội lại thành ra thế này?”

Minh Hà theo bản năng đưa tay che kín mặt, che đi những vết ban đỏ phía trên.

Trong trận phong ba “bột cỏ” ở Dịch Đình tháng trước, có lẽ vì thể chất mỗi người khác nhau, hoặc do lượng dùng không giống nhau, tóm lại mức độ xui xẻo của từng cung nữ cũng khác biệt.

Có người chỉ nổi vài nốt mẩn đỏ, ngứa ngáy mấy ngày là khỏi, có người nặng hơn thì nổi đầy mụn nước… Nhưng nhìn đi nhìn lại, không thể nghi ngờ Minh Hà chính là kẻ bị nặng nhất.

Thứ nhất là vì bột cỏ do Minh Hà đưa cho A Trữ, những người khác khó tránh khỏi việc quan sát động tĩnh của nàng ta trước, vì thế lượng bột cỏ Minh Hà thu được cũng là nhiều nhất.

Thứ hai là Minh Hà oán hận bản thân vô tình giúp A Trữ đổi đời, trong cơn tức tối lại hết lần này đến lần khác bôi thêm lên mặt mình… Mụn nước trên mặt tuy đã lặn xuống, nhưng lại vĩnh viễn để lại sẹo.

Đôi tay Thanh Văn run run khẽ chạm lên mặt Minh Hà: “Còn đau không?”

Minh Hà lắc đầu, nước mắt từng giọt lớn cứ thế rơi xuống.

Thanh Văn nghiến răng, trong đôi mắt đỏ hoe đã hiện lên vài phần tàn nhẫn: “Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Dù ma ma đã nhiều lần hạ lệnh cấm khẩu, nhưng Minh Hà làm sao giấu được tỷ tỷ ruột thịt của mình, lập tức đem toàn bộ mọi chuyện kể hết cho Thanh Văn nghe.

Nghe Minh Hà nói xong, sắc mặt Thanh Văn dần bình tĩnh trở lại.

“Tỷ tỷ, hiện giờ muội …”

Thanh Văn lau nước mắt trên mặt muội muội: “Còn vài ngày nữa là tới kỳ tuyển chọn cung nữ rồi, Nha Nhi, bộ dạng hiện giờ của muội… tạm thời không thể tới bên cạnh chủ tử hầu hạ được, ta sẽ nghĩ cách để muội làm chút việc nhẹ nhàng trước, sau đó mời thái y tới xem kỹ cho muội.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương