Nương Nương Gặp Ma

Chương 37

Trước Sau

break

“Ngự y trong cung đều là những người có bản lĩnh thật sự, nhất định có thể chữa khỏi cho muội.”

“Thân thể của muội mới là quan trọng nhất, đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng, những chuyện khác cứ để ta lo.”

Thanh Văn nhìn vào mắt Minh Hà, hạ giọng nói: “Yên tâm, ta sẽ không để kẻ bắt nạt muội được đắc ý quá lâu đâu.”

Minh Hà sụt sịt mũi, liên tục gật đầu: “Muội đều nghe lời tỷ tỷ.”

“Ngoan.” Thanh Văn mỉm cười xoa đầu Minh Hà.

“Về nghỉ ngơi cho tốt, cứ yên tâm mà đợi.”

Có được sự an ủi và bảo đảm của tỷ tỷ, Minh Hà cuối cùng cũng không còn hoảng loạn nữa, lúc rời đi bước chân cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Thanh Văn đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng Minh Hà rời xa, mãi đến khi không còn thấy bóng muội muội nữa, nụ cười an ủi trên mặt nàng ta mới dần thu lại.

Nàng ta chậm rãi xoay người, trên đường trở về Niên Phúc cung, khẽ lẩm bẩm cái tên mà Minh Hà đã nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần: “A Trữ.”



Dịch Đình.

“A Trữ?”

Tôn ma ma đang cầm bút viết gì đó khẽ khựng lại, ngẩng đầu nhìn Dương ma ma hỏi: “Ý này… là chính miệng con bé nói ra sao?”

Dương ma ma lắc đầu: “Chuyện này… thật ra cũng không phải.”

“Nhưng nếu không phải con bé động tâm tư, thì vô duyên vô cớ đi nghe ngóng tin tức về Tiên Quý phi Phùng thị làm gì?”

Những câu chuyện dính tới hồng nhan họa thủy, khiến người ta miên man suy tưởng thế này, vốn luôn truyền đi nhanh và rộng hơn bất cứ thứ gì khác, để người ta bàn tán mãi không chán suốt bao năm tháng.

Mà vị Phùng Quý phi danh chấn thiên hạ kia, các ma ma trong cung làm sao có thể không biết?

Tôn ma ma ở trong cung đã nhiều năm, bà ta cũng là người từng tận mắt gặp qua Phùng Quý phi năm đó.

Bất chợt nghe lại danh xưng Phùng Quý phi, thần sắc Tôn ma ma phía sau bàn sách thoáng hiện vài phần hoảng hốt.

Trước mắt bà ta lúc thì hiện lên dáng vẻ Phùng Quý phi mỹ lệ như ngọc, lúc lại biến thành dáng vẻ của A Trữ…

Một đứa trẻ thật sự xinh đẹp thì vốn không cần quá nhiều lời tô vẽ, ký ức sẽ tự nói cho ngươi biết người ấy đẹp đến mức nào.

Đương nhiên, A Trữ hiện tại vẫn còn kém xa một Phùng Quý phi từng được quyền thế và phú quý nuôi dưỡng đến khí độ phi phàm, nhưng trên người A Trữ lại có một luồng sinh khí tươi mới đầy sức sống hiếm thấy.

Tôn ma ma từng không biết bao nhiêu lần tức giận vì A Trữ phạm lỗi mà phạt nàng, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng nỡ chà đạp, nghiền nát đi phần “khí người sống” ấy của nàng.

Người trong Dịch Đình đều chán ghét A Trữ vì nàng quá biết nịnh nọt, cả ngày mặt dày dạn dĩ chạy tới trước mặt các ma ma lấy lòng…

Nhưng các ma ma suy cho cùng cũng là con người, giữa một tiểu cung nữ lúc nào cũng rụt rè sợ hãi với một A Trữ lanh lợi biết điều, ngươi nói xem ma ma sẽ thiên vị ai hơn?

Tuy nói là phải “giết gà dọa khỉ”, nhưng hiển nhiên “con gà” ở Dịch Đình này cũng không chỉ có mình A Trữ, thậm chí nếu chưa tới mức cần thiết, việc có dùng tới A Trữ hay không vẫn còn chưa chắc.

Tôn ma ma đã nhiều lần cân nhắc chốn đi nơi về cho A Trữ, trước kia nàng đen nhẻm thì còn dễ nói, nay da thịt trắng lên như tuyết, ngũ quan thoắt cái hiện rõ, đôi mắt xinh đẹp kia cứ thế mạnh mẽ chen vào lòng người.

Dù cho nàng luôn gây ra đủ loại chuyện dở khóc dở cười, mắc phải đủ loại lỗi nhỏ khiến người ta vừa giận vừa buồn cười.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương