Khi ấy Tuyên Phái Đế vẫn còn là Tần Vương, lẫn trong đám hoàng tử cũng chẳng mấy nổi bật, thậm chí vì quanh năm không ở kinh thành nên còn thiếu đi tiếng tăm hiền đức.
Lúc làm Tần Vương phi, Vương Ngọc Thư tuổi tác vẫn còn nhỏ, lại tự phụ xuất thân, quen được người nâng niu chiều chuộng, mà Tần Vương thì lại chẳng phải kiểu người biết dỗ dành, bởi vậy hai người thường xuyên giằng co với nhau trong phủ.
“Nương nương xuất thân danh môn, thân phận tôn quý, xứng đáng làm mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên không giống những nữ nhân trong cung kia, chỉ biết dùng sắc mê hoặc người, tranh sủng bất chấp thủ đoạn. Chỉ là… chỉ là như vậy khó tránh khỏi rơi vào thế yếu, ở trong cung không khỏi phải chịu chút uất ức.”
Niệm Cầm vừa nói vừa âm thầm quan sát thần sắc Vương hoàng hậu.
Theo hầu Vương hoàng hậu từ vương phủ vào tới thâm cung nhiều năm như vậy, Niệm Cầm sớm đã nhìn thấu, muốn trông chờ Hoàng hậu nương nương chịu cúi đầu, e rằng không phải chuyện ngày một ngày hai có thể làm được.
Nếu Vương hoàng hậu không chịu hạ mình, chẳng khác nào để đám tiện nhân kia có cơ hội đắc thế, ngày ngày ở bên tai Bệ hạ thổi gió, nói lời ly gián… Chi bằng Khôn Ninh cung tự mình tìm một người mềm mỏng khéo léo để hầu hạ bên cạnh Bệ hạ?
Nhìn Vương hoàng hậu ngay cả vài lời mềm mỏng với Bệ hạ cũng chẳng chịu nói, thậm chí vì thế mà nhiều lần chịu thiệt… ý nghĩ này cứ thế bén rễ trong lòng Niệm Cầm.
Vương hoàng hậu chậm rãi thở ra một hơi, ngước mắt nhìn Niệm Cầm.
“Có lời gì thì cứ nói thẳng.”
“Vâng, xin nương nương thứ cho nô tỳ lắm miệng.”
Giọng Niệm Cầm càng lúc càng nhỏ: “Nương nương, chuyện đã tới nước này… hay là trong cung chúng ta tìm lấy một người vừa mắt dâng lên, để Bệ hạ cũng vui lòng đôi chút?”
“Láo xược!”
Thấy Vương hoàng hậu nổi giận, Niệm Cầm vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, nhưng bà ta chỉ xin Hoàng hậu bớt giận, ngàn vạn lần đừng làm tổn hại phượng thể, chứ tuyệt nhiên không chịu phủ nhận đề nghị kia.
Vương hoàng hậu trừng mắt nhìn Niệm Cầm, vốn định mở miệng quở trách, nhưng khi chạm phải ánh mắt khẩn thiết lại đầy vẻ đau lòng cho chủ tử của Niệm Cầm, nhất thời lại khựng lại.
“Nương nương, trong cung có Trương quý phi khéo ăn nói, mê hoặc thánh tâm; ngoài cung lại có Kỳ Vương đang như hổ rình mồi…”
Vương hoàng hậu khẽ nhắm mắt, hơi ngửa đầu, hai tay run run siết chặt, hồi lâu sau mới chậm rãi buông lỏng.
“… Tính ra cũng sắp đến kỳ tuyển tú rồi.”
Nghe được câu này, Niệm Cầm biết Vương hoàng hậu đã có phần xuôi lòng, theo bản năng thở phào một hơi, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà đau xót thay cho nương nương.
Chỉ là chuyện đã tới nước này… Niệm Cầm cũng chỉ có thể cố giữ tỉnh táo để phân tích lợi hại.
“Nương nương, người tham gia tuyển tú đều là quý nữ xuất thân danh môn.”
“Tuổi còn trẻ lại chưa trải sự đời, nếu không làm hỏng chuyện thì e rằng… e rằng sẽ nuôi hổ trong nhà.”
Vương hoàng hậu nhìn Niệm Cầm, thở dài nói: “Đứng lên đi.”
“Vâng, tạ nương nương.”
Niệm Cầm đứng dậy, tiến lên quỳ trên bục đạp chân bóp chân cho Vương hoàng hậu, hạ giọng nói: “Nương nương quên rồi sao? Qua vài ngày nữa chính là lúc các cung tuyển chọn cung nhân.”
Kẻ làm cung nữ thì lấy đâu ra xuất thân hiển hách?
Nhưng nếu chỉ là món đồ chơi hầu hạ trên giường để mua vui cho Bệ hạ… thân phận thấp kém tự nhiên cũng có chỗ tốt của thân phận thấp kém.