Trưởng tử Ân Minh Dục, tướng mạo đường đường, phong thái phi phàm, từ lâu đã được sắc phong Thái tử.
Nhưng trớ trêu thay, nỗi khổ trong lòng Vương hoàng hậu lại chẳng thể nói cùng bất kỳ ai. Năm đó bà ta bất chấp thân thể, tìm mọi cách cưỡng ép mang thai lần nữa, trong lúc hoài thai chẳng những chịu đủ khổ sở, còn bị kẻ gian ngấm ngầm hãm hại.
Đứa trẻ sinh non gian nan ấy vốn dĩ bẩm sinh đã yếu ớt nhiều bệnh.
Cũng may đây là hoàng cung, có Bệ hạ che chở, lại có ngự y giỏi nhất, dùng những phương thuốc quý giá nhất tận tâm chăm sóc.
Khó khăn lắm mới giữ được tính mạng, lúc Vương hoàng hậu vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại đón lấy một tiếng sét giữa trời quang. Con trai út của bà vì thân thể quá suy nhược, nên không thể hành phòng.
Cho dù đám cung nữ thị tẩm có dùng đủ mọi cách khiến hắn miễn cưỡng dựng lên được, thì cũng chỉ chống đỡ nổi trong vài hơi thở ngắn ngủi.
Loại chuyện có thể khiến người ta bị chỉ trỏ cười chê đến tận xương tủy thế này, Vương hoàng hậu sao dám để người ngoài biết được?
Không chỉ không thể truyền ra ngoài, mà ngay cả ngự y cũng tránh được bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu…
Bởi lẽ Vương hoàng hậu không chỉ có một mình Duệ Vương là nhi tử, trưởng tử của bà ta chính là Thái tử, là vị Thái tử tuyệt đối không thể bị lời ra tiếng vào liên lụy.
Hai năm nay, tính tình Duệ Vương ngày càng lệch lạc, hành sự cũng dần mang vài phần âm độc, Vương hoàng hậu vì thương con nên mãi không nỡ trách phạt.
Lần này, nếu là cung nữ khác thì thôi đi, đằng này lại còn liên quan tới Lữ Thái phi.
“Lữ Thái phi có ơn với Bệ hạ.”
“Sau khi Bệ hạ đăng cơ còn ban thêm tôn hiệu cho Lữ Thái phi, vẫn luôn phụng dưỡng người trong cung.”
“Dù người đã khuất, nhưng cung nữ bên cạnh người cũng được ban cho công việc nhàn hạ để dưỡng già trong cung…” Hàng mi Vương hoàng hậu khẽ run lên.
“Ngươi nói xem, liệu Bệ hạ có biết chuyện này không?”
Đối diện với suy đoán ấy của Vương hoàng hậu, Niệm Cầm không dám tiếp lời.
Nhất thời trong điện yên tĩnh đến lạ thường.
“Cứ thế này không được, bổn cung phải nghĩ cách…”
Sắc mặt Vương hoàng hậu cực kỳ khó coi, bà trầm giọng phân phó: “Niệm Cầm, ngươi lập tức tới ngự tiền thỉnh Bệ hạ sang đây…”
Niệm Cầm cũng chẳng quản được nhiều nữa, vội vàng khuyên can: “Nương nương, chuyện còn chưa rõ ràng, người ngàn vạn lần đừng tự loạn trận tuyến của mình ạ.”
Vương hoàng hậu sa sầm mặt: “Bây giờ là chưa nghe thấy, đợi đến khi Bệ hạ biết chuyện từ miệng kẻ khác thì đã muộn rồi!”
Trong lòng Vương hoàng hậu đầy oán giận, lời nói bóng gió đều nhằm về phía Niên Phúc cung.
“Cái đám hồ ly tinh mê hoặc chủ tử hạ đẳng ấy, vốn chỉ giỏi nịnh nọt a dua, mê hoặc thánh tâm!”
“Nương nương.”
Thấy tình hình không ổn, Niệm Cầm vội vàng thuận theo lời bà, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Nương nương là Hoàng hậu tôn quý, lại xưa nay tính tình ngay thẳng…”
Lời này của Niệm Cầm quả thực nói vô cùng uyển chuyển.
Vương hoàng hậu là quý nữ Lang Nha Vương thị.
Khi còn ở khuê phòng, lão thái thái thiên vị thương yêu bà nhất, lại vì phía trên còn có mấy vị đích tỷ nên càng nuông chiều bà muôn phần, bởi vậy Vương Ngọc Thư từ nhỏ đã có tính tình nóng nảy kiêu ngạo.
Không ngờ một đạo thánh chỉ của Tiên đế ban xuống, bà được chỉ hôn cho Tần Vương làm Tần Vương phi.
Năm ấy trong cung không chỉ có Huệ Thái tử, mà còn có không ít hoàng tử tâm cơ thủ đoạn hơn người.