Loại lời đồn càng ly kỳ quái dị thế này, lại càng truyền đi nhanh hơn cả.
Đương nhiên, truyền nhanh truyền rộng không có nghĩa là có nhiều người tin tưởng.
Chỉ có A Trữ đang xoa xoa cánh tay, sau cơn sởn tóc gáy lại không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng. Lúc sinh thời treo cổ tự vẫn, sau khi chết ngay cả thi cốt cũng chẳng còn.
Có phải chính vì kết cục quá thảm khốc ấy, nên vị Quý phi nương nương này mới bị mắc kẹt ở nơi đó, đời đời kiếp kiếp không thể siêu thoát?
…
Khôn Ninh cung.
Lúc hoàng hôn, ánh tà dương dát vàng khắp cung điện, khiến cả tòa điện nguy nga càng thêm rực rỡ huy hoàng.
Đi qua từng lớp cửa điện chạm rồng vẽ phượng, xuyên qua rèm gấm thêu Cẩm Tú Như Ý, trên chiếc đỉnh ba chân hoa mẫu đơn quấn cành ở ngoại điện đang nghi ngút khói xanh, khắp nơi tràn ngập mùi lan hương nồng đượm.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Niệm Cầm bưng chén trà, nhẹ tay nhẹ chân tiến vào thư phòng.
Đi đến bên chiếc sập quý phi, Niệm Cầm khom người khẽ gọi: “Nương nương.”
Lúc này Vương hoàng hậu đang tựa bên án gỗ tử đàn chạm hoa sen mây cát tường, nhắm mắt dưỡng thần, khẽ “ừ” một tiếng rồi chậm rãi mở mắt.
Niệm Cầm lập tức dâng trà lên. Vương hoàng hậu đưa tay nhận lấy.
“Chuyện đã xử lý ổn thỏa chưa?”
“Bẩm nương nương, tất cả đều đã xử lý sạch sẽ rồi ạ.”
Quan sát thần sắc Vương hoàng hậu, Niệm Cầm lại tiếp lời: “Chẳng qua chỉ là một tiểu cung nhân lỗ mãng trượt chân ngã xuống nước… Trong cung người đông miệng tạp, khó tránh khỏi có kẻ thích khua môi múa mép.”
“Nhưng cũng chỉ là vài lời đàm tiếu mà thôi, chẳng quá hai ngày, trong cung sẽ quên sạch.”
“Cạch!”
Tiếng chén trà đặt xuống bàn gỗ tử đàn không lớn, nhưng lại khiến tim Niệm Cầm giật thót, bà ta lập tức không dám nói thêm nữa.
Ngược lại, Vương hoàng hậu nằm trên sập, thần sắc đầy vẻ phức tạp: “Ngươi nói xem, nó muốn bao nhiêu nữ nhân mà chẳng có?”
“Cớ sao cứ phải động tới cung nữ bên cạnh Thái phi?”
“Còn gây chuyện đến mức người ta chết đuối dưới Thái Dịch Trì bị vớt lên, tự chuốc lấy bao nhiêu tai tiếng!”
Vương hoàng hậu vỗ mạnh xuống bàn, sau cơn giận dữ lại mang theo vài phần đau lòng và bất lực vì hận sắt không thành thép.
“Dục nhi hiện giờ đang ở Đông cung, trong cung này không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nó, ngày đêm chẳng dám lơi lỏng dù chỉ nửa khắc.”
“Còn cái nghiệt chướng kia thì hay rồi, chẳng những không biết san sẻ gánh nặng cho huynh trưởng, còn năm lần bảy lượt gây chuyện thị phi, chỉ sợ người khác không nắm được nhược điểm của mình hay sao?”
Thấy Vương hoàng hậu nổi giận, Niệm Cầm vội vàng bước lên vuốt ngực cho bà, liên tục khuyên nhủ: “Nương nương bớt giận.”
“Duệ Vương điện hạ hiếu thuận với người nhất, nếu nương nương vì tức giận mà tổn hại thân thể, điện hạ biết được không chừng sẽ đau lòng lắm.”
“Nó mà biết đau lòng sao?”
“Nó bớt gây chuyện cho bổn cung thì bổn cung đã A Di Đà Phật lắm rồi!”
“Nương nương.”
Lần này Niệm Cầm càng cố lựa lời dễ nghe mà nói: “Điện hạ nhà ta thân phận tôn quý, ai biết được có phải đám cung nữ kia nảy sinh tâm tư không an phận, vọng tưởng trèo cao hóa phượng, dùng thủ đoạn đê tiện hay không?”
“Huống hồ Duệ Vương điện hạ… điện hạ có lẽ cũng vì trong lòng phiền muộn, nên mới tìm chút thú vui tiêu khiển.”
Nghe lời Niệm Cầm nói, Vương hoàng hậu nhất thời lặng im.
Hiện giờ dưới gối Vương hoàng hậu tổng cộng có hai vị hoàng tử.