“Ngươi!”
Nhìn bộ dạng không hề chột dạ của A Trữ, Tuệ Châu vốn đang tức đến phát điên lại đột nhiên tỉnh táo hơn đôi chút. Chuyện ma ma đã nghiêm lệnh cấm khẩu, lẽ nào A Trữ không biết?
Cái đồ hại người A Trữ này chắc chắn là cố tình muốn ép nàng nói ra, rồi quay đầu đi méc ma ma!
Sắp bị tức đến nghẹn chết, Tuệ Châu hít sâu mấy hơi liền.
“A Trữ, chuyện đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn muốn giả ngu giả ngơ, còn muốn hại ta nữa sao?”
Được rồi, A Trữ nghe đến đây thì hoàn toàn cạn lời, trực tiếp trợn trắng mắt.
Có thời gian đứng đây cãi cọ với Tuệ Châu, nàng thà tranh thủ đi dò hỏi tin tức về “Phùng Liên Ngọc” còn hơn.
“Tuệ Châu, sắp tới kỳ tuyển chọn cung nữ rồi, ngươi còn chưa tỉnh ra à?”
Mặt A Trữ đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Được rồi được rồi, chỗ nào mát thì đứng sang bên đó đi, ta không rảnh đôi co với ngươi, ngươi cũng bớt tới chọc ta nổi nóng.”
“Nếu thật sự rảnh quá không có gì làm muốn phát điên, thì tự mình đi đâm đầu vào tường mà chơi.” Nói xong, A Trữ quay người bỏ đi luôn.
Tức chết mất, tức chết mất, tức chết mất!
Tuệ Châu tức đến run người, nhìn chằm chằm theo bóng lưng A Trữ rời đi, ánh mắt đầy vẻ oán hận.
“Người đang làm trời đang nhìn.”
“A Trữ, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ gặp báo ứng!”
A Trữ đến đầu cũng chẳng buồn quay lại, chỉ tùy tiện xua tay một cái.
Nếu ông trời thật sự linh nghiệm đến thế, thì đám người Dịch Đình đã sớm bị A Trữ nguyền cho chết hơn nửa rồi.
Gạt cái kẻ xúi quẩy kia ra sau đầu, A Trữ dốc toàn bộ tâm trí đi dò hỏi tin tức về “Phùng Liên Ngọc”.
Điều ngoài dự liệu của A Trữ là, chuyện này hỏi thăm lại chẳng hề khó khăn. Người là thật, không phải do nàng tự tưởng tượng ra, thậm chí vị nữ nhân tự xưng “bổn cung” kia còn có lai lịch vô cùng hiển hách.
Phùng Liên Ngọc, Phùng Quý phi được tiên đế đích thân sắc phong.
Vinh sủng vô hạn, ân sủng đứng đầu lục cung, dù có kể bao nhiêu cũng chẳng hết.
Đương nhiên, mặc cho vị Quý phi nương nương này năm xưa huy hoàng đến nhường nào, trong cung từng có bao nhiêu ân oán tình thù với bao nhiêu người… cuối cùng bà ấy vẫn chết nơi lãnh cung.
Chết cô độc trong lãnh cung, kết cục ấy nghe qua thật thê lương và lạc lõng biết bao.
Thế nhưng vị Quý phi nương nương cô tịch ấy, lại dựa vào sức một mình, ngang nhiên kéo cả Ôn Huệ Hoàng hậu cùng Sùng Đức Thái tử, Tưởng Thục phi và Vân Thanh Vương đồng loạt ngã ngựa, khiến cả trong lẫn ngoài cung đều gặp phải đại họa.
Nghe tin Quý phi treo cổ tự vẫn nơi lãnh cung, ngay trước mặt bá quan văn võ, Tiên đế phun máu ngất lịm… rồi phát điên.
Vị Tiên đế điên điên loạn loạn ấy sau khi tỉnh lại liền đại khai sát giới trong cung… giết con diệt vợ, phế phi giam cầm, lưu đày hoàng tử.
Sau đó lại lâm bệnh nằm liệt giường, trước sau chưa đầy nửa tháng, thuốc thang vô dụng, buông tay lìa đời.
Biến cố lần ấy xảy ra quá đột ngột, chẳng ai ngờ được vị Tiên đế đang độ tráng niên lại có thể phát điên giết chóc bất chấp tất cả như vậy, thậm chí chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi đã đột ngột băng hà.
Khiến đương kim Thánh thượng phải vội vàng đăng cơ, dốc sức thu dọn tàn cuộc suốt một quãng thời gian dài.
Đúng rồi, nhắc tới hậu sự của vị Phùng Quý phi này, còn có một lời đồn nghe qua cực kỳ rợn người.
Tiên đế phát điên đã ăn sạch tro cốt của Quý phi.