“Phùng Liên Ngọc.”
“Phùng Liên Ngọc.”
“…”
Trong lòng A Trữ đang lẩm nhẩm lặp đi lặp lại cái tên này, thì bất thình lình đụng phải Tuệ Châu vừa bước ra từ Nam viện.
Trong cơn cuồng phong “bột cỏ thần kỳ” điên cuồng cách đây không lâu, Tuệ Châu có thể xem như một trong số ít kẻ toàn thân trở ra.
Một là vì Tuệ Châu thực sự ghét A Trữ đến tận xương tủy.
Những cung nhân khác dù có người trời sinh đã trắng trẻo, nhưng trong lòng vẫn ít nhiều ôm chút tâm tư “biết đâu dùng xong lại có thể đẹp như A Trữ”, nên mới mạo hiểm thử một phen, riêng Tuệ Châu thì ngay cả một chút hào quang dính trên người A Trữ cũng chẳng muốn dây vào.
Hai là bởi dù Thất Tinh Diệp có nhiều tới đâu, cũng không chịu nổi cả đám người Dịch Đình thi nhau vơ vét.
Thế nên Tuệ Châu đã đem toàn bộ bột cỏ mình thu thập được đưa hết cho Lãm Nguyệt.
Nào ngờ đâu…
Nghĩ tới việc Lãm Nguyệt đến giờ vẫn chưa lộ diện, cũng chẳng có chút tin tức xác thực nào, lại nhìn A Trữ đang mặt mày hớn hở nghênh ngang trước mắt…
Nợ cũ hận mới đồng loạt xông lên đầu, mắt Tuệ Châu tức khắc đỏ bừng.
“Đứng lại!”
Nghe thấy tiếng gọi nhưng A Trữ chẳng thèm để ý, bước chân vẫn không dừng. Tự dưng quát một tiếng chẳng đầu chẳng đuôi mà muốn nàng đứng lại sao?
Nằm mơ đi!
“Ngươi đúng là đồ tiểu nhân âm hiểm, vô liêm sỉ!”
“Ngươi, ngươi đúng là đồ hại người!”
A Trữ vốn đang bận nghĩ về cái tên “Phùng Liên Ngọc”, giờ lại bị Tuệ Châu vô duyên vô cớ chửi bới, lập tức nổi nóng ngay tại chỗ.
Nàng trừng mắt, “xoẹt” một cái quay người lại, “phi” một tiếng đầy ghét bỏ: “Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi nói mê cái gì thế?”
A Trữ vốn là người cực kỳ sĩ diện, dù cú ngã lúc nãy khiến toàn thân nàng vẫn còn đau âm ỉ, nhưng tuyệt đối không để lộ nửa phần yếu thế.
Nàng đổi chân chống đỡ sang bên không đau, chống nạnh đứng thẳng đầy khí thế.
“Ngươi ăn no rửng mỡ rồi hả, sáng sớm tinh mơ đã chạy tới tìm người khác gây xui?”
“Tuệ Châu, không phải ta nói ngươi đâu, nếu thật sự đầu óc có bệnh thì mau mau đi chữa đi, đừng để chậm trễ.”
“Ngươi vô duyên vô cớ chạy tới đây nhe nanh múa vuốt… Hừ, cũng nhờ ta tốt bụng không chấp nhặt với ngươi, chứ đổi thành lúc ngươi phát điên rồi va phải quý nhân, coi chừng mất mạng lúc nào cũng không biết đâu!”
Tuệ Châu và A Trữ vốn đã tích tụ không ít hiềm khích.
Khổ nỗi lúc này A Trữ lại bày ra bộ dạng chống nạnh nghếch cằm lên trời, nhìn thế nào cũng khiến người ta tức đến nghiến răng.
Tuệ Châu tức tới mức giọng nói cũng run lên bần bật.
“Ngươi, ngươi… đồ hại người không có lương tâm, ngươi…”
Nếu là người bình thường, bị người ta liên tục mắng là kẻ hại người, ít nhiều cũng sẽ sinh lòng chột dạ, tự hỏi xem bản thân có thật sự làm sai chuyện gì hay không.
Nhưng người bị mắng lại là A Trữ…
Ngươi nhìn nàng có giống kiểu người biết tự kiểm điểm bản thân không?
Khoảng thời gian này A Trữ vốn cực kỳ an phận, trong lòng tự tin vô cùng, nàng lập tức chống nạnh hỏi ngược lại: “Ta hại ai?”
“Ngươi, ngươi hại…” Tuệ Châu nghiến răng ken két, siết chặt nắm tay, nhưng lại chẳng nói tiếp nổi nữa.
Bởi sau lời cảnh cáo và răn đe nghiêm khắc của Tôn chưởng sự, các ma ma quản lý bốn viện Đông Tây Nam Bắc đều đã ra sức phong tỏa tin tức.
Thấy Tuệ Châu không nói nổi thành lời, A Trữ lập tức cảm thấy bản thân bị vu oan, bèn dùng giọng điệu đầy đắc ý truy hỏi: “Ta đang nghe đây, Tuệ Châu ngươi nói xem, rốt cuộc ta đã hại ai rồi?”