“Ha ha ha, tốt lắm, rất có chí khí.”
“Khương Trữ, bổn cung nhớ kỹ ngươi rồi.”
“Nếu sau này ngươi gặp khó khăn gì, cứ việc tới đây để bổn cung xem trò cười… khụ khụ khụ… tiện thể hiến kế cho ngươi.”
A Trữ không mở miệng biện bạch thêm, vị nương nương này có coi thường nàng hay không cũng chẳng sao, suy cho cùng người cần cố gắng vẫn là chính bản thân nàng.
Bây giờ nàng không được, đâu có nghĩa sau này cũng không được.
Ma ma đã nói rồi, nàng chỉ cần làm việc chăm chỉ, tận tâm hầu hạ chủ tử, sớm muộn cũng sẽ có ngày nở mày nở mặt.
Nàng sẽ tích cóp thật nhiều bạc… nhất định sẽ có lúc thành công.
Tương lai phải phấn đấu thế nào, đó là chuyện riêng của A Trữ.
Đối với vị nương nương này… việc quan trọng nhất lúc này vẫn là tìm cách giải quyết cái thứ “rè rè… rè rè…” trên người nàng.
Đã quá quen với sự lạnh nhạt thực dụng trong cung, cho dù trong lòng sốt ruột đến đâu, A Trữ cũng không dám đường đột mở miệng.
Dù sao cũng phải chờ đến khi thân thiết thêm đôi chút mới được…
Thấy sắc trời đã không còn sớm, A Trữ không dám chậm trễ thêm nữa, chỉ tới lúc cáo lui mới hỏi vị nương nương này có cần thứ gì không.
“Được rồi, ngươi về đi, chỗ bổn cung tạm thời không thiếu gì cả… Nếu ngươi có lòng, lần sau hãy mang ít Trầm Thủy Hương tới.”
“Vâng, nô tỳ cáo lui.”
Ngay lúc A Trữ chuẩn bị lách người ra ngoài, nàng chần chừ quay đầu nhìn lại gian cung thất trống trải.
Khó khăn lắm mới nhìn thấy một tia hy vọng, lại còn không phải loại quỷ quái hung thần ác sát.
A Trữ sợ mình cứ thế rời đi rồi, ngộ nhỡ sau này không tìm thấy vị nương nương này nữa…
Dân gian có câu, tên của con người vốn mang theo linh tính, biết được tên rồi thì sẽ không lạc mất nhau.
“Nô tỳ to gan, vẫn chưa biết tôn húy của nương nương, xin hỏi…”
Không nghe thấy tiếng đáp lại, A Trữ mím môi, cúi đầu lách qua khe cửa bước ra ngoài.
“Phùng Liên Ngọc.”
Ngay khoảnh khắc khép cửa lại, A Trữ chợt nghe thấy giọng nói kia vang lên thêm lần nữa.
Trên mặt nàng lập tức nở nụ cười, khẽ đáp: “Nô tỳ nhớ rồi ạ.”
Nói xong, nàng tìm thấy hộp thức ăn giấu phía sau cột cửa rồi vội vã rời đi.
Vừa bước ra khỏi lãnh cung, bất chợt bị ánh nắng chói chang phủ lên người, A Trữ mới giật mình hoàn hồn.
Nàng theo bản năng quay đầu nhìn về nơi mình vừa rời khỏi.
Cánh cửa cung đỏ sẫm, ngay cả lớp ngói lưu ly vàng trên mái cũng phủ đầy bụi bặm âm u, những gian cung điện thấp bé dường như ẩn khuất nơi góc tối mà ánh mặt trời chẳng thể chiếu tới… Không hề có chút sinh khí nào.
A Trữ vốn không phải người nhát gan.
Dù sao kẻ có thể bị tiếng “rè rè… rè rè…” hành hạ gần mười năm mà vẫn sống khỏe mạnh, ít nhiều cũng phải có chút “ngu mà gan lớn” vượt ngoài tưởng tượng.
Thế nhưng lúc này, cái kẻ “gan lớn” ấy cũng cảm thấy da đầu tê dại, bắt đầu chậm chạp nhận ra sự liều lĩnh và may mắn của bản thân.
Những vị nương nương bị đày vào lãnh cung, hiếm có ai còn sống mà bước ra được lần nữa.
Vốn là thân phận kim chi ngọc diệp cao quý, một khi sa cơ thất thế bị nhốt vào đó, không phát điên thì cũng sớm bỏ mạng, chuyện ấy vốn chẳng có gì lạ…
Thiên hạ đông người như vậy, sao nàng lại vừa khéo gặp trúng vị này?
A Trữ thất thần đi về phía Dịch Đình, trên đường không khỏi thấp thỏm suy nghĩ: Chẳng lẽ nàng thật sự bị cái thứ “rè rè… rè rè…” kia hành hạ đến mức sinh ra ảo giác rồi sao?