Thấy A Trữ hết lần này tới lần khác lắc đầu, giọng nói kia trực tiếp bật cười thành tiếng: “Bất kể ngươi là thật lòng không muốn hay giả vờ không muốn, chuyện này bổn cung đều không giúp nổi ngươi.”
“Không nói tới việc bổn cung hiện giờ thi cốt chẳng còn, không thấy ánh mặt trời, chỉ riêng vị hoàng đế đương triều… thì cũng phải thấp hơn bổn cung một bậc vai vế rồi.”
Kém hoàng đế một bậc vai vế?
Nghe thấy lời này, mắt A Trữ lập tức sáng rực lên…
Vậy chẳng phải nói, đây… đây là một vị quỷ lão tổ sao?
Bà ấy chắc chắn rất lợi hại?
Hơn nữa vị nương nương này trong cung hẳn cũng chẳng còn người quen nào nữa, ha ha, không có người quen thì tốt quá, dù biết chuyện của nàng cũng sẽ không chạy đi nói lung tung với người khác… Khụ khụ khụ, trong lòng A Trữ âm thầm niệm mấy câu A Di Đà Phật.
Thấy mình đã nói không thể giúp nàng bay lên đầu cành, vậy mà vẻ mặt A Trữ lại hưng phấn đến mức không giống giả vờ chút nào, tiếng cười vốn đầy hứng thú trêu ghẹo kia bỗng dưng khựng lại.
“Nói chuyện nãy giờ, bổn cung còn chưa biết ngươi tên là gì?”
“Bẩm nương nương, nô tỳ tên là A Trữ… Khương Trữ.”
“Khương Trữ, bổn cung đã nói không giúp được ngươi một bước lên mây, ngươi thật sự không thất vọng chút nào sao?”
A Trữ lắc đầu như trống bỏi.
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, giọng nói cũng mang theo vài phần vui vẻ: “Chỉ còn nửa tháng nữa là đến kỳ tuyển chọn cung nữ rồi.”
“Nhờ ơn đức của ma ma, đã hứa chắc chắn sẽ tìm cho nô tỳ một công việc tốt.”
“Tuyển chọn cung nữ… phải rồi, đầu hạ đúng là lúc các cung cần bổ sung nhân thủ.”
Khi không cười, giọng nói của vị nương nương này lại mang theo vài phần lạnh nhạt.
Bà ấy lười biếng nói: “Thấy ngươi vui vẻ như thế, chắc hẳn ma ma kia đã hứa hẹn cho ngươi một chỗ an thân không tệ.”
Đối với những người khác ở Dịch Đình, A Trữ rất ít khi nhắc tới tương lai của mình, tránh cho bọn họ mang ra làm chuyện cười để chế giễu nàng.
Thế nhưng đối diện với vị nương nương không biết đã chết bao nhiêu năm, lại bị nhốt nơi đây chẳng thấy ánh mặt trời này, tâm trạng A Trữ lại thả lỏng đến bất ngờ.
Nàng hiếm hoi chia sẻ chí hướng của bản thân, mang theo vài phần mong đợi mà nói: “Sau này, nô tỳ muốn làm Chưởng sự của Dịch Đình.”
“Nếu thật sự có ngày đó, nương nương muốn ăn gì, dùng gì, cứ việc phân phó một tiếng, nô tỳ nhất định sẽ tận tâm phụng dưỡng người.”
“Lời này nghe thật lọt tai, được rồi, cũng coi như ngươi có lòng. Ngươi sau này… Hửm? Ngươi vừa nói cái gì?”
“Ngươi… ngươi nói sau này chỉ muốn làm Chưởng sự Dịch Đình thôi sao?”
Lần đầu tiên thổ lộ tâm sự, A Trữ có chút ngượng ngùng gật đầu, theo bản năng siết chặt tay áo.
“Nô tỳ biết với bản thân hiện giờ, muốn làm Chưởng sự lục phẩm thì vẫn còn quá xa.”
“Nhưng… nhưng nô tỳ chịu được khổ.”
“Năm năm không được thì mười năm, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày…”
“Ha ha ha, ha ha ha.”
Lời A Trữ còn chưa dứt đã bị một tràng cười không nhịn nổi cắt ngang.
Giống như vừa nghe được câu chuyện cười động trời nào đó, giọng nói vốn thanh lãnh cao ngạo kia giờ cười đến mức gần như hụt hơi.
Cười đến mức mặt A Trữ đỏ bừng cả lên, tiếng cười ấy mới dần dần ngừng lại.
Chỉ là khi mở miệng lần nữa, trong giọng nói vẫn còn vương ý cười: “Ngươi mang dáng vẻ thế này, vậy mà lại nói mình một lòng muốn làm Chưởng sự…”