Phải nói rằng quy củ mà Tôn chưởng sự dạy ở Dịch Đình thực sự quá tốt, đặc biệt là với loại người dễ vểnh đuôi lên trời như A Trữ.
Sợ cái thứ tâm tính nông cạn như nàng gây ra mầm họa, Tôn ma ma càng không hề nương tay, suốt bao năm nay đều đập một gậy rồi lại gõ một búa vào đầu nàng.
Bởi vậy dù vị nương nương này đã bị giam trong lãnh cung, A Trữ vẫn ngoan ngoãn quỳ trở lại rồi bắt đầu thỉnh an.
“Nô tỳ thỉnh an nương nương.”
“Nô tỳ nhất thời sơ suất, mạo phạm tới nương nương, xin nương nương thứ tội.”
Nghĩ tới câu “ăn của người mềm miệng, cầm của người mềm tay”.
Vốn đang có việc muốn cầu cạnh “người”, A Trữ chợt động tâm, lại tiếp tục nói: “Nô tỳ là… là cung nhân tới đưa thiện thực. Dám hỏi nương nương có… có món gì thích dùng không, để nô tỳ quay về chuẩn bị chu đáo mang tới cho người.”
Giọng nói kia lại bật cười, thậm chí lần này còn mang theo vài phần hứng thú mà hỏi nàng: “Ngươi không sợ bổn cung sao?”
Trời đã sáng hẳn.
Lúc này đã qua giờ dùng bữa sáng, ánh nắng loang lổ xuyên qua khung cửa sổ khiến gian phòng không còn âm u đáng sợ như trước nữa.
Chỉ là nhìn căn phòng trống rỗng chẳng thấy bóng người, A Trữ chần chừ hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Nương nương thứ tội, nô tỳ… nô tỳ quả thật có hơi…”
“Ngươi xem ngươi kìa, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu mà vẫn còn ở lì chỗ này, còn muốn đưa thiện thực cho bổn cung… Đây là có chuyện muốn cầu bổn cung sao?”
Bị đâm trúng tim đen, A Trữ lập tức lại do dự.
Bao năm nay, vì sợ bị người ta phát hiện cái thứ “rè rè…” quái dị kia rồi lôi ra thiêu sống, A Trữ giấu chuyện này kín như bưng, ngay cả trong mơ cũng chưa từng hé lộ nửa câu.
Đối với người sống thì tạm thời không thể nói, nhưng đối với quỷ quái…
Chưa đợi A Trữ mở miệng, giọng nói dễ nghe kia đã lại mang theo ý cười mà lên tiếng.
“Nhìn dung mạo ngươi thế này, lại còn bị điều tới lãnh cung đưa cơm, xem ra là bị cung nhân Dịch Đình chèn ép rồi?”
Chèn ép?
A Trữ mặt đầy vẻ mờ mịt, nàng căn bản chẳng cảm nhận được chút nào… Không, phải nói là loại người “mặt dày” như A Trữ, ngày thường đều dùng chính thực lực của bản thân để cô lập toàn bộ những người khác.
Bất kể người ta nói gì làm gì, cho dù chỉ thẳng vào mặt nàng mà mắng, A Trữ cũng hiếm khi vì lời người ngoài mà tự kiểm điểm hay tự oán tự trách.
Duy chỉ có chuyện nàng trời sinh đã đen nhẻm…
Ngoài việc sự thật luôn là thứ dễ đâm đau lòng người nhất, thì việc A Trữ ngày ngày nhảy ngược nhảy xuôi phần lớn cũng là vì sợ ảnh hưởng đến đại nghiệp “tuyển chọn cung nữ” của mình.
Dù sao theo hầu chủ tử thế nào, tiền đồ sau này cơ bản cũng được định đoạt từ đó.
Trong cung này, tự dưng đổi chủ tử vốn là đại kỵ, kết cục của loại “nô tài ba họ” xưa nay đều chẳng tốt đẹp gì.
Không có tư cách hầu hạ chủ tử cho đàng hoàng, lại chẳng có chút bối cảnh hay quan hệ nào trong cung, vậy mà còn muốn làm Chưởng sự lục phẩm của Dịch Đình sao?
Xí, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Thấy A Trữ theo bản năng lắc đầu, ý cười trong giọng nói kia càng đậm hơn: “Ồ~, vậy ngươi khẩn khoản như thế, chẳng lẽ là muốn bổn cung nâng đỡ ngươi, giúp ngươi một bước lên mây?”
Suốt bao năm bị Tôn ma ma dạy dỗ tới nơi tới chốn, trong lòng chỉ một mực hướng về kỳ tuyển chọn cung nữ chính thức, A Trữ vẫn tiếp tục lắc đầu.