Lúc thì nàng nhớ tới cảnh tượng thuở nhỏ, lúc lại nhớ tới bàn tay trắng bệch trương phềnh được vớt lên từ Thái Dịch Trì kia…
Nhưng có lẽ đúng là họa phúc tương y.
Ngày thường đã bị đủ thứ thần thần quỷ quỷ dọa lên dọa xuống không biết bao nhiêu lần, lúc này dù A Trữ thật sự hoảng hốt, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn mất sạch lý trí.
Nàng cố gắng kéo thần trí quay trở lại, tự trấn an bản thân, có phải… có phải chỉ là mình thất thần nên nghe nhầm rồi không?
Hay là cái âm thanh “rè rè… rè rè…” ồn đến đau cả màng nhĩ bấy lâu nay, cuối cùng cũng có thể nghe rõ được rồi?
Dù trong lòng nghĩ thế nào, khi ngẩng đầu nhìn gian cung thất trống rỗng trước mắt, A Trữ vẫn không nhịn được mà rùng mình một cái.
Gắng gượng chống lại cảm giác chân tay bủn rủn, A Trữ bật dậy cái “vèo”, cắm đầu bỏ chạy.
Vừa chật vật tháo chạy, A Trữ vừa nghiến răng nghiến lợi âm thầm thề: nhất định phải mau chóng mời đại sư tới trừ tà diệt quỷ.
Cửa phòng vốn bị khóa từ bên ngoài.
Ngay lúc tay A Trữ vừa chạm lên cánh cửa, bất thình lình lại nghe thấy một câu: “Ngươi nghe thấy được bổn cung nói chuyện.”
!!!
A Trữ lập tức lắc đầu như trống bỏi, miệng không ngừng chối bay chối biến: “Không nghe thấy!”
Lời vừa buột miệng thốt ra, nàng đã hối hận đến mức chỉ muốn tự tát mình một cái, ngu quá mà!
Quả nhiên, cái bộ dạng “lạy ông tôi ở bụi này” của A Trữ khiến “người” trong phòng bật cười thành tiếng.
Chẳng trách người ta thường nói quỷ quái giỏi mê hoặc lòng người… Giọng nói của “người” này quả thực quá mức dễ nghe.
Nghe tiếng cười ấy, A Trữ lại nhịn không được mà tưởng tượng, chủ nhân của giọng nói này rốt cuộc là dạng người thế nào.
Cánh cửa đã hé mở một khe nhỏ, A Trữ luống cuống chen được nửa người ra ngoài… vậy mà lại chẳng hề có bất cứ thứ gì ngăn cản như nàng vẫn tưởng tượng.
Lúc này, nửa người đã ở bên ngoài, A Trữ lại bắt đầu có chút chần chừ.
Đây là lần đầu tiên ngoài những âm thanh “rè rè…” khiến màng nhĩ đau nhức kia, nàng nghe được một âm thanh khác rõ ràng đến vậy.
Kể từ khi nhập cung, cái thứ quỷ quái không biết từ đâu chui ra hành hạ người ấy đã quấn lấy A Trữ suốt gần mười năm trời.
Bao năm qua, A Trữ cũng không phải chưa từng nghĩ cách thoát khỏi thứ quái quỷ này.
Thế nhưng bất kể là đốt hương hay bái Phật, tất cả đều vô dụng.
Về sau, A Trữ thậm chí còn thử cả máu gà, máu chó đen… ngoại trừ việc suýt chút nữa khiến bản thân bị lôi ra đánh gậy, thì cái thứ chết tiệt kia vẫn cứ “rè rè…” như cũ.
Hơn nữa lúc nó “rè rè…” lên còn chẳng phân biệt thời gian địa điểm, cũng chẳng quản A Trữ đang làm chuyện quan trọng gì, nói chung là chuyên chọn lúc bất ngờ để dọa người.
Nếu đổi thành người nhạy cảm yếu bóng vía, e là đã sớm bị cái thứ này tiễn xuống âm tào địa phủ rồi.
Nói thật, mấy vị gọi là đại sư kia có thật sự trừ tà được hay không, trong lòng A Trữ vốn chẳng có chút tin tưởng nào, nàng chẳng qua chỉ ôm chút hy vọng mong manh ấy để tự chống đỡ mình thôi.
Nếu như không thể…
A Trữ vốn đã lách được nửa người ra ngoài, lại chậm rãi, chậm rãi rụt trở về.
Dù cho vừa rồi hoảng đến hồn bay phách lạc, nhưng hai chữ “bổn cung” kia, A Trữ vẫn nghe rõ mồn một.
Kẻ có thể tự xưng “bổn cung” trong chốn hậu cung này… ít nhất cũng phải là phi tần từ tam phẩm trở lên.