Nương Nương Gặp Ma

Chương 26

Trước Sau

break

Mãi đến khi A Trữ quỳ dưới đất run cầm cập mà thỉnh an, Trần công công mới tiếc nuối thu hồi ánh mắt, khẽ chớp chớp mắt.

Đến lúc hoàn hồn lại, Trần công công theo bản năng quay sang nhìn Tuyên Phái Đế.

Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ sắc mặt bệ hạ nhà mình thế nào, đã thấy ngài xoay người rời đi.

Trần công công sửng sốt, sau đó vội vàng bước nhanh đuổi theo.

Đi được vài bước, ông ấy vẫn không nhịn được ngoái đầu nhìn tiểu cung nữ còn đang quỳ bên kia.

Trong lòng khẽ động, Trần công công liền rảo bước theo sát, mỉm cười khẽ gọi: “Bệ hạ…”

Lần này Tuyên Phái Đế có liếc nhìn Trần công công một cái, nhưng chỉ thản nhiên buông lại một câu: “Ngu xuẩn vụng về, không ra thể thống.”

Không ra thể thống.

Nghe bốn chữ ấy, Trần công công khẽ tặc lưỡi.

Nói đi cũng phải nói lại, những năm qua lão đã thấy không ít nữ nhân trong cung dùng đủ loại thủ đoạn hoa hòe để tranh sủng trước mặt Thánh thượng.

Nhưng kẻ có thể khiến Trần công công ấn tượng sâu sắc như hôm nay thì thực sự hiếm đến đáng thương.

Đáng tiếc thay, loại thủ đoạn “độc đáo” thế này… lại đụng ngay phải vị bệ hạ nhà bọn họ, người coi trọng quy củ nhất.

Chỉ trong chớp mắt đã thành công để lại ấn tượng “ngu xuẩn vụng về, không ra thể thống” trong mắt người khác. Mãi đến khi đoàn người phía trước đi xa hẳn, A Trữ mới dám run rẩy đứng dậy.

Đau đến mức mồ hôi lạnh túa đầy người, A Trữ vẫn âm thầm tự an ủi bản thân: May mà vẫn còn may, nhờ nàng lanh trí, thỉnh an kịp lúc nên không mạo phạm quý nhân…

Cứ thế vừa tự dỗ dành mình vui vẻ, vừa tập tễnh đứng lên, A Trữ xách hộp thức ăn đi khập khiễng về phía lãnh cung.



Việc đưa cơm cho lãnh cung thực ra không khó, chỉ cần đặt cơm lần lượt trước cửa từng gian phòng, sau đó cung kính gọi một tiếng là xong.

Đưa cơm xong xuôi, toàn thân đau nhức đến tê dại, nhưng A Trữ vẫn không nhịn được mà lén lút chui vào một gian cung điện đã bị niêm phong, định bụng kiểm tra vết thương trên người mình.

“Két…”

Sợi xích sắt khóa ngoài cửa vì lâu ngày không dùng nên đã gỉ sét, khoảng trống chừa lại vừa đủ để A Trữ lách người vào trong.

Ai ngờ nàng vừa mới chen được vào, còn chưa kịp nhìn rõ bên trong cung điện thế nào thì đã nghe thấy một tiếng quát lạnh vang lên.

“Hỗn xược!”

Tiêu rồi, sao lại đụng phải quý nhân nữa rồi?!

Trong lòng A Trữ điên cuồng gào khóc, “bịch” một tiếng đã quỳ sụp xuống đất theo hướng phát ra âm thanh.

Vừa quỳ xuống, nàng vừa liên tục dập đầu nhận lỗi: “Quý nhân bớt giận, quý nhân bớt giận, xin quý nhân tha tội.”

“Nô tỳ không cố ý mạo phạm kinh động quý nhân, thật sự là…”

A Trữ cuống cuồng dập đầu xin tha.

Nhưng đang dập đầu giữa chừng, động tác của nàng lại dần dần cứng đờ…

Chỗ này, chỗ này… chẳng phải gian cung điện này đã bị niêm phong rồi sao?

Vậy thì… rốt cuộc là ai đang nói chuyện?

Giữa ban ngày ban mặt, cả người A Trữ cứng ngắc, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.

[Tít…]

[Đã kích hoạt phần thưởng: Thông U…]

[Xin ký chủ… cẩn thận…]

Có lẽ vì địa giới lãnh cung quá mức đặc thù, người trong cung ai nấy đều xem nơi này là điềm xui xẻo, ngày thường tránh còn không kịp.

Người ít, đất dữ, cung thất ở đây khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy âm u lạnh lẽo.

Bản thân chỗ này đã đủ dọa người rồi, thế mà đầu óc A Trữ lại còn rối như tơ vò, tự mình dọa mình.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương