Vừa mới thả lỏng người ngồi xuống, chẳng ngờ lại vô tình đè trúng chỗ mông vừa ngã đau khi nãy, A Trữ đau đến suýt chút nữa bật nhảy dựng lên.
“Phù phù…”
A Trữ vừa nhỏ giọng xuýt xoa, vừa len lén đưa tay xoa xoa chỗ đau đầy ám muội kia, sau đó mới đem cơm canh cất lại vào hộp.
Thế nhưng Vừa cúi đầu, sắc mặt nàng bỗng thay đổi, vội vàng sờ lên thắt lưng, trống không!
Chẳng biết cú ngã lúc nãy va vào đâu, lúc này ngoài đau đớn ra, một bên chân của A Trữ còn tê rần, đứng cũng đứng không vững. Nàng chỉ có thể quỳ bò dưới đất, luống cuống tìm kiếm khắp nơi.
Tìm thấy rồi!
Cái túi tiền trông giống túi thơm rơi cách đó không xa, nền xanh thêu trắng nổi bật vô cùng.
Trong mắt giờ chỉ còn lại cái túi thơm kia, A Trữ lập tức dùng cả tay lẫn chân bò tới.
Nàng nâng niu túi thơm trong lòng bàn tay, đau lòng phủi sạch bụi bẩn dính bên trên, lại mở ra cẩn thận kiểm tra một lượt, sau đó mới dè dặt nhét lại vào trong áo.
Sau một hồi bận rộn, A Trữ vừa định đứng dậy, vừa ngẩng đầu lên thì lập tức kinh hãi phát hiện cách đó không xa đang có mấy bóng người đứng lặng.
!!!
Còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo đối phương, chỉ mới thoáng thấy từ xa là vạt áo gấm thêu hoa rực rỡ, A Trữ đã lập tức cúi rạp đầu, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất thỉnh an.
“Nô tỳ thỉnh an quý nhân.”
“Thỉnh an quý nhân, chúc quý nhân cát tường như ý.”
Ngày thường A Trữ vốn là kẻ nhảy nhót tưng bừng, nhưng giờ phút này lại nhát gan đến lạ, nhát đến mức ngay cả ngẩng đầu nhìn người trước mặt cũng chẳng dám.
Từ khoảnh khắc đầu tiên bước chân vào cửa cung, điều duy nhất được khắc sâu vào đầu óc đám cung nhân nhỏ bé ở Dịch Đình chính là sợ hãi.
Đối với A Trữ mà nói, các vị quý nhân trong cung này tựa như những chiếc bóng mơ hồ, âm u mà đáng sợ.
So với việc trông mong ông trời thương xót hay hy vọng tình cờ lọt vào mắt xanh của quý nhân, A Trữ càng tin tưởng hơn vào việc ngoan ngoãn vượt qua kỳ tuyển chọn cung nữ để kiếm được một công việc ổn định.
Huống chi cách đây không lâu nàng còn vừa bị Tôn chưởng sự dạy dỗ cho một trận nhớ đời.
Chỉ còn nửa tháng nữa là tới kỳ tuyển chọn cung nữ, lúc này A Trữ càng không dám để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Nếu là ngày thường, kiểu gì A Trữ cũng sẽ kiếm cớ làm việc rồi lén ghé qua Ngự Hoa Viên ngắm cảnh cho đã mắt.
Nhưng lần này, ngay cả Ngự Hoa Viên nàng cũng chẳng dám bén mảng tới, chỉ lặng lẽ chọn một con đường tắt mà đi, ai ngờ lại đột nhiên chạm mặt quý nhân trong cung.
Dù không biết người trước mặt là ai, thậm chí cũng chẳng thấy cung nhân mở đường hay tùy tùng vây quanh đông đúc…
A Trữ sợ đến mức không dám ngẩng đầu, nhưng vị “quý nhân” kia lại quang minh chính đại đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt.
Ngay từ lúc A Trữ ngã sõng soài xuống đất, Trần công công đã nhìn thấy người rồi.
Nói chẳng ngoa, khoảnh khắc vừa nhìn thấy A Trữ, Trần công công thực sự cảm thấy hai mắt sáng bừng lên.
Vẻ trắng trẻo thanh khiết hòa cùng nét diễm lệ mị hoặc, hai loại mỹ cảm hoàn toàn khác biệt ấy cứ thế bất ngờ đâm thẳng vào tầm mắt.
Dù chuỗi động tác lóng ngóng phía sau của nàng thật sự chẳng ra quy củ thể diện gì, nhưng lại khiến nàng… tràn đầy sức sống, đẹp đến mức sống động rực rỡ, như thể muốn vươn móng vuốt ra cướp lấy toàn bộ ánh nhìn của người khác.