Nương Nương Gặp Ma

Chương 24

Trước Sau

break

Nhưng nếu việc này có liên quan đến long tử hoàng tôn trong cung… Nghĩ tới thủ đoạn sấm rền gió cuốn của Hoàng hậu nương nương khi vội vã đè ép vụ việc xuống, Trần công công cũng không khỏi âm thầm thở dài một tiếng.

“Đức Lộc.”

Trần công công giật mình, lập tức lấy lại mười hai phần tinh thần, cúi người cười đáp: “Thánh thượng.”

Tuyên Phái Đế dường như không nhận ra sự thất thần của Trần công công, chỉ vừa đi vừa thong thả hỏi: “Hiện giờ phủ Duệ Vương sửa sang đến đâu rồi?”

“Bẩm Thánh thượng, cung nhân Trực Điện Giám cùng các vị đại nhân Công Bộ đều không dám chậm trễ, ngày đêm gấp rút tu sửa, nghĩ rằng nửa tháng nữa là có thể hoàn tất.”

Nghe thì đơn giản vậy thôi, nhưng nhắc tới cái phủ Duệ Vương cứ sửa xong lại hỏng kia, Trần công công cũng không nhịn được mà thầm kêu tà môn trong lòng.

Duệ Vương là thứ tử của Hoàng hậu nương nương, từ nhỏ thân thể yếu ớt nên khó tránh khỏi được nương nương thiên vị nuông chiều vài phần.

Cho dù vị “hỗn thế ma vương” này có gây ra họa gì, phía sau cũng luôn có Thái tử tất bật dọn dẹp tàn cuộc.

Hoàng hậu thương yêu con út, chuyện Duệ Vương xuất cung lập phủ cứ dây dưa mãi, sau đó lại cầu xin bệ hạ cho hắn tiếp tục ở lại trong cung thêm vài năm. Việc này bệ hạ cũng đồng ý, còn đặc biệt sai người xây một tòa Duệ Vương phủ ngay trong kinh thành.

Chỉ là cái phủ Duệ Vương mới xây ấy mà… chẳng biết xung khắc với vị thần tiên nào, thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện.

Đấy, chẳng phải cách đây không lâu, vì cây cổ thụ đổ xuống làm sập mái hiên nên lại phải sai người sửa sang lại từ đầu hay sao.

Trong lúc Trần công công còn đang âm thầm lẩm bẩm trong lòng, toàn bộ tinh thần vẫn đặt cả lên người Tuyên Phái Đế.

Thấy hoàng đế không tiếp tục lên tiếng, lão cũng chẳng dám nhiều lời.

Giữa bầu không khí tĩnh lặng, Trần công công theo bản năng nín thở, đột nhiên lại nghe thấy phía không xa truyền tới một tiếng động.

“Ai ui…!”

Chẳng biết giẫm phải thứ gì, A Trữ đang xách hộp cơm liền ngã ngồi bệt xuống đất vô cùng chật vật.

“Shhh…”

Cú ngã này quả thực không nhẹ, đau đến mức A Trữ méo mặt hít hà liên tục.

Nhưng nàng cũng chẳng buồn để ý tới chỗ đau trên người, vừa quỳ dưới đất đã vội vàng mở hộp thức ăn ra, luống cuống kiểm tra từng món bên trong.

Đợi đến khi xác nhận cơm canh vẫn còn nguyên vẹn nằm đúng vị trí, A Trữ mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngày ấy Tôn chưởng sự nói không phải muốn phạt A Trữ, lời này quả thực không sai. Thời gian nàng quỳ không lâu, chi bằng nói đó chỉ là một kiểu cảnh cáo theo lệ thường.

Nhưng sau một đêm chịu khổ, lại còn dầm mưa dãi gió rồi bị kéo đi quỳ, A Trữ liền phát sốt nóng lạnh liên miên suốt mấy ngày.

Lần này Dịch Đình còn đặc biệt mời y nữ tới bắt mạch cho nàng, thuốc thang cũng được sắc sẵn đưa tới tận nơi.

Không chỉ Dương ma ma sai người canh chừng việc sắc thuốc, mỗi ngày đúng giờ mang cơm đưa thuốc, mà ngay cả Tôn chưởng sự cũng đích thân tới Bắc viện thăm nàng.

Bà ta còn tự tay lau mồ hôi trên khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của A Trữ đang cuộn tròn trong chăn… Khỏi phải nói, một chuỗi thủ đoạn “vừa đánh vừa xoa” này đã thu phục A Trữ đến ngoan ngoãn phục tùng.

Bởi vậy, ngay cả chuyện bị sai đi đưa cơm cho lãnh cung, vốn là công việc cực khổ chẳng khác nào bị phạt. A Trữ cũng làm vô cùng cẩn thận, chỉ sợ mình phạm phải điều gì sai sót.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương